Tu Phước và Tu Huệ

Thảo luận trong 'Triết lý - Ứng dụng và Văn hóa Phật Giáo' bắt đầu bởi khoqua.tu, 8 Tháng một 2013.

  1. khoqua.tu

    khoqua.tu T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    19 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    135
    Đã được cảm ơn:
    155
    Tu Phước là gieo nhiều hạt giống phước đức (punya), như bỏ tiền vào trương mục tiết kiệm, như giúp người và làm những điều lành khác để sau này được hưởng hạnh phúc. Tu huệ là quán chiếu học hỏi luôn để mỗi ngày trí tuệ mỗi lớn thêm và có công năng giải phóng mình ra khỏi những ràng buộc khổ đau. Ở Việt Nam đôi khi mình nói: "người đó chỉ tu phước thôi chứ không tu huệ" câu nói có vẻ chê bai; nhưng thật ra nếu không có huệ thì cũng khó có phước lắm. Tại sao người ta tu phước? Tại thấy rằng tu phước đem lại hạnh phúc cho mình và cho người: như vậy trong hành động tu phước đã có huệ rồi và những người tu học thông minh thì vừa tu phước vừa tu huệ (gọi là phước huệ song tu). Nếu tu hành cho vững chãi, ta sẽ thấy rằng trong phước có huệ và trong huệ có phước.
     
    #1
  2. Bian.tu

    Bian.tu T. Viên Chia Sẻ Tích Cực

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    1,548
    Đã được cảm ơn:
    2,743
    Công Phu..Công Quã..Công Trình...Tam Công Tứ Đức Thiên Đình Mới Chấm Công
     
    #2
  3. khoqua.tu

    khoqua.tu T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    19 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    135
    Đã được cảm ơn:
    155
    Sao không nói rõ hơn để khai ngộ cho khổ quá đi
     
    #3
    huyenbi.tuThanks.
  4. khoqua.tu

    khoqua.tu T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    19 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    135
    Đã được cảm ơn:
    155
    Hỏi: Xin giản biệt giữa tu phước và tu huệ khác nhau như thế nào?

    Đáp:
    Tu phước và tu huệ khác nhau trên ý niệm và trên kết quả. Thế nào khác nhau trên ý niệm? Như chúng ta thấy một người nghèo khổ, động lòng từ bi, chúng ta tìm cách giúp đỡ cho họ. Từ đó, chúng ta bố thí cho họ tiền bạc, của cải v.v… để cho họ được no cơm ấm áo. Đó là chúng ta khởi niệm tu phước.

    Còn khởi niệm tu huệ là sao? Khi chúng ta khởi nghĩ đi đến chùa để học hỏi nghe giáo lý Phật dạy, liền đó chúng ta đi ngay. Và khi đến chùa, chúng ta vào lớp học để nghe quý thầy giảng dạy. Trong khi nghe, chúng ta chăm chú nghe từng lời nói của vị giảng sư rồi chúng ta suy nghĩ thật chính chắn qua từng lời nói, sau đó, chúng ta đem ra ứng dụng thật hành để được lợi lạc cho bản thân ta.

    Như vậy, giữa hai ý niệm khác nhau, một đàng là chúng ta khởi niệm muốn giúp đỡ người khác để chúng ta được có phước. Ngược lại, đằng nầy, chúng ta khởi nghĩ học hỏi chánh pháp để trau dồi trí năng của chúng ta, ngày thêm được sáng suốt hơn. Như vậy, rõ ràng có sự khác biệt ở nơi cái nhân của Ý Niệm. Và khi kết quả cũng có khác nhau. Kết quả của sự bố thí, cúng dường, thì chúng ta hưởng được phước báo giàu sang, an vui. Ngược lại, kết quả của sự trau dồi học hỏi qua 3 phương pháp: “Văn huệ, Tư huệ và Tu huệ”, kết quả, chúng ta sẽ được trí huệ sáng suốt.

    Như thế, tu phước, thì xuất phát từ lòng từ bi, vì có thương người, thương vật nên chúng ta mới thi ân giúp đỡ. Còn tu huệ, thì xuất phát từ lý trí, biện biệt được lẽ chánh tà chân ngụy. Trong kinh Phật dạy, người Phật tử cần phải gia công tu tập cả hai: “Phước trí lưỡng toàn mới phương tác Phật”. Chúng ta không nên chỉ tu nghiêng một bên. Nếu chỉ đặt nặng một bên, thì chẳng những không đạt được kết quả tốt đẹp lợi lạc, mà còn gây ra nhiều tai hại nữa. Nếu chỉ có từ bi mà không có trí huệ đi kèm, thì từ bi đó dễ trở thành mù quáng. Ngược lại, chỉ có biết tu huệ không thôi, thì đó là trí huệ khô, chẳng làm lợi lạc cho ai. Vì vậy, người Phật tử cần phải tu hết cả hai vậy.
     
    #4
  5. Bian.tu

    Bian.tu T. Viên Chia Sẻ Tích Cực

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    1,548
    Đã được cảm ơn:
    2,743
    Eo ơi bian.tu có biết gì đâu mà khai ngộ giúp..bian.tu còn khùng khùng tưng tửng đây này chứ !
    Mà tu được huệ chắc cũng phãi qua nhiều thứ lắm nhỉ :
    Nhẩn nhục.bố thí.Trì giới.Tinh Tấn.Thiền định..rùi mới có huệ
    1 Cái nhẫn nhục thôi mà đã...hihi !
     
    #5
    Tâm linh TinThanks.
  6. tuancuong79

    tuancuong79 T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    15 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    329
    Đã được cảm ơn:
    277
    oa oa , khoqua.tu có bài viết ý nghĩa lắm nha
     
    #6
    khoqua.tu and bian.tu Thanks.
  7. phananhtuan

    phananhtuan T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    20 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    121
    Đã được cảm ơn:
    123
    2 người. Một người đi đến chùa gặp người ăn xin liền cho tiền ngay không do dự, rồi vào mua hương quả, hoa cúng tam bảo, sau đó công đức lên chùa và lễ khấn như sau : con xin cho con gia đình yên vui khỏe mạnh, công việc làm ăn tấn tới, kiếm được nhiều tiền và đời nào kiếp nào cũng như vậy cả.
    Một người khác đi đến chùa gặp người ăn xin liền cho tiền ngay không do dự, rồi vào mua hương quả, hoa cúng tam bảo, sau đó công đức lên chùa và lễ khấn như sau : Con xin sám hối tội lỗi từ vô thỉ kiếp về trước, con xin sám hối vô lượng vô biên tội lỗi trong quá khứ, nguyện cho con 3 chướng tiêu trừ, thân tâm an lạc, tứ đại điều hòa, tâm bồ đề tăng trưởng, hết báo thân này sanh qua cõi cực lạc. A di đà phật. Vậy đó , 1 người lo tu phước, một người lo tu huệ. Giống nhau về hình thức nhưng tâm ý khác nhau. Tu phước không chắc đã là tu huệ , và chỉ có tu huệ mới bao gồm tu phước.
     
    #7
    crystal tears and khoqua.tu Thanks.
  8. khoqua.tu

    khoqua.tu T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    19 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    135
    Đã được cảm ơn:
    155
    Tu phước không tu huệ

    Ngày xưa, có một thầy tỳ kheo tu hành tinh tấn, giới hạnh trang nghiêm, đã chứng quả A La Hán. Do nghiệp lực nên mỗi bữa chỉ ăn ba muỗng cơm. Khi thí chủ cúng dường, lúc sớt vài muỗng cơm thì thấy đã đầy bát.

    Trong lúc đó nhà vua có con voi trắng như tuyết, nhà vua rất thương yêu. Voi được cho ăn cỏ tươi trộn với mật. Tắm thì bằng nước mát pha nước hoa. Trên mình voi mang trang sức bằng bảy báu. Nhà vua lâu lâu mới cưỡi voi đi du hành.

    Một hôm, thầy tỳ kheo đến nói với con voi, “Ta với ngươi đều có lỗi. Ta thì chuyên tu huệ, không tu phước nên nay chứng quả A La Hán vẫn nghèo khổ thiếu thốn. Còn ngươi chuyên tu phước, không tu huệ nên nay lạc làm voi, ăn ngon uống ngọt, trên mình trang sức đầy bảy báu. Nhà ngươi nên ăn năn sám hối để giải thoát kiếp cầm thú.” Nói xong thầy tỳ kheo bỏ đi.

    Voi nghe nói thế, nhớ lại kiếp trước nên buồn bã bỏ ăn. Người quản tượng tâu vua, vua cho mời thầy tỳ kheo đến hỏi, “Thầy dùng chú thuật gì mà con voi bỏ ăn? Nếu nó có mệnh hệ nào thì thầy phải bị tội.”

    Thầy tỳ kheo thưa, “Muôn tâu bệ hạ, con voi này kiếp trước là huynh đệ với tôi. Tôi chuyên tu huệ, nó chuyên tu phước. Do đó kiếp này tuy tôi tu hành tinh tấn giới hạnh trang nghiêm mà vẫn bị nghèo khổ thiếu thốn. Còn bạn tôi thì bị đọa làm voi nhưng lại sung sướng giàu sang.”

    Nhà vua nghe nói phán rằng, “Vậy từ nay trở đi ta sẽ tứ sự cúng dường cho thầy. Thầy ở bên cạnh ta thuyết pháp cho ta và các quan triều thần nghe, cùng thuyết pháp cho voi nghe để sau khi bỏ thân voi được sanh làm người, tiếp tục tu hành cho đến khi chứng quả.”

    Vì thế, người xưa nói, “Phước huệ tùy hành phương tác Phật.” Nghĩa là: Phước huệ song tu viên mãn thì mới có thể thành Phật.

    Tu phước, không tu huệ
    Kiếp sau tuy giàu có
    Nhưng lại bị ngu si.

    Tu huệ không tu phước
    Kiếp sau tuy thông minh
    Nhưng lại bị nghèo khó.

    Phước huệ đều song tu
    Mới có thể thành Phật.
     
    #8
  9. khoqua.tu

    khoqua.tu T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    19 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    135
    Đã được cảm ơn:
    155
    Bần Đạo lưu ý một điều sau đây : trong số nhân viên vì sự cố gắng để làm tròn nhiệm vụ trong lúc việc nhiều người ít, nên đã bịnh hoạn cơ thể suy nhược, không thể cung phụng kịp với ý chí hăng say hành đạo. Do đó Bần Đạo phân như vầy :

    TU PHƯỚC là lập công bồi đức để làm nền tảng vữ ng chắc cho công cuộc xây cất lâu đài TU HUỆ. Với TU PHƯỚC này ai ai cũng có thể làm được từ bực hạ thừa đến trung thừa, từ không có ngày chay lạc nào đến trường chay cũng đều là phước được cả.

    Sang đến giai đoạn TU HUỆ là lên bực từ trung thừa, đến thượng thừa và tối thượng thừa. Đòi hỏi phải khép mình trong giới luật và các điều kiện cần thiết cho phương diện tịnh luyện.
    Trải qua hai giai đoạn, hai phần tu phước và tu huệ đó, tuy phần hành mỗi người đều phải làm đúng qui trình nhưng cơ thể mỗi người không đồng đều giống nhau về chỗ hậu thiên hữu chất. Sự mạnh yếu khỏe bịnh tất cả đều do một phần khoa học và một phần nghiệp quả của thể xác. Thế nên có nhiều người được mạnh khỏe từ giai đoạn này bước sang giai đoạn khác một cách dễ dàng vì nghiệp thân đã ít bị vươngmang. Trong lúc đó cũng có nhiều người nghiệp thân quá nặng không đủ sức cung phụng cho hành giả bước sang đoạn đường thứ hai.

    Câu " Đạo lý pháp môn vô lượng, chúng sanh căn trí vô lượng" khoảng đường rất dài, sức lực phương tiện hành giả tùy hoàn cảnh trường hợp mà đi cho vừa sức mình. Lúc khỏe bước MAU, khi mệt bước CHẬM, khi đuối sức TẠM DỪNG CHÂN để bồi dưỡng, nhưng phải nhớ rằng khi có điều kiện phải cố gắng bước lên để kịp đà tiến vì dừng chân để phục sức lấy đà tiến. Nhưng khi dừng chân ở đoạn đường giao tiếp giữa hai cấp tu phước và tu huệ phải cố gắng trụ hình tu phước để sớm trả nghiệp thân và đắp xây nền tảng cho vững chắc để chuẩn bị xây cất lâu đài tu huệ". Tu phước, rồi tu huệ rồi PHƯỚC HUỆ SONG TU

    Người trí thực hành
    Hạnh nguyện bố thí
    Chẳng cầu báo ân
    Chẳng cầu lợi mình
    Chẳng vì giúp đỡ
    Chẳng vì quả báo
    Sanh cõi nhân thiên
    Giàu sang sung sướng
    Hưởng thụ dục lạc
    Chẳng vì danh tiếng
    Đồn đãi khắp nơi
    Chẳng vì có của
    Dư dùng không xài
    Chẳng vì bắt chước
    Làm theo người khác.


    Người trí thực hành
    Hạnh nguyện bố thí
    Chỉ vì từ tâm
    Giúp người cần đến
    Khiến người an vui
    Qua cơn khốn khó
    Bớt cơn phiền não
    Khiến cho người khác
    Sanh tâm bố thí
    Nhất tâm hồi hướng
    Cho khắp muôn loài
    Pháp giới chúng sanh.
    Làm được như vầy
    Trí tuệ mở khai
    Tâm niệm hòa bình
    Chúng sanh an lạc
    Nhà nhà yên vui.

    Người thích bố thí
    Chẳng thích tu tuệ
    Sanh ra giàu có
    Nhưng tâm trí kém.

    Người thích tu tuệ
    Chẳng thích bố thí
    Sanh ra thông thái
    Nhưng nghèo xác xơ.

    Tuy nhiên rõ là
    Trong khi tu phước
    Nếu chúng ta làm
    Với tâm chính trực
    Bất tùy phân biệt
    Kết quả đồng thời
    Cũng có nghĩa là
    Chúng ta tu tuệ


    Chẳng hạn như là
    Chúng ta thực hành
    Hạnh nguyện bố thí
    Với tâm đại từ
    Tâm bất vụ lợi
    Chúng ta được phước
    Đồng thời kết quả
    Tâm tham bỏn sẻn
    Dần dần giảm bớt
    Thiểu dục tri túc
    Biết đủ bớt tham
    Không còn phạm giới
    Không còn tạo nghiệp
    Tâm trí ổn an
    Dần dần thanh tịnh
    Trí tuệ phát sinh.

    Như vậy nghĩa là:
    Thực tâm tu tập
    Tu phước và huệ
    Đồng thời kết quả.
    Nếu như chúng ta
    Tinh tấn tu hành
    Sẽ nhận thấy rằng:
    Trong phước có huệ
    Trong huệ có phước.
    Phước báu giúp ta
    Chướng ngại bớt đi
    Trên đường tu tập.
    Trí tuệ giúp ta
    Tu tiến thêm nhanh
    Chóng đến bến bờ
    Giác ngộ giải thoát
    Lai đáo bỉ ngạn.

    Tu tập nghĩa là
    Áp dụng giáo lý
    Ngay trong cuộc sống
    Luôn luôn nhớ nghĩ
    Sửa đổi tánh tâm
    Của chính bản thân
    Ngày một an hơn
    Ngày một vui hơn
    Cho đến một ngày
    Giác ngộ giải thoát.
     
    #9
    bian.tu and huyenbi.tu Thanks.
  10. Bian.tu

    Bian.tu T. Viên Chia Sẻ Tích Cực

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    1,548
    Đã được cảm ơn:
    2,743
    Phước huệ song tu đời sau sang giàu có chí đũ :th_125.gif:
     
    #10
    Tâm linh TinThanks.

Chia sẻ trang này