Thái Cực Chân Kinh ( Lối Thơ )

Thảo luận trong 'Nhân điện, Cảm Xạ, Yoga, Thôi miên học.' bắt đầu bởi batquantrai, 6 Tháng ba 2015.

  1. batquantrai

    batquantrai T.V Đóng góp tích cực nhiều học thuật

    Tham gia ngày:
    17 Tháng mười hai 2012
    Bài viết:
    2,005
    Đã được cảm ơn:
    2,920
    Thì thế đó đôi ba lần èo uột
    Ngỏ trúc bầm vết củ bước chân đau
    Khách nào đâu hỏi mây trời bận đó
    Tóc tiêu đông hóa bước lượn trên đầu
    Qua tiếng mõ ghe lục căn từng mãnh
    Chắp lại mình vá víu bóng nhiêu khê
    Nơi vời vợi cứ mè nheo ảo ảnh
    Xin quá giang đến cuối nẻo đi về
    Rồi kinh dị chính mình là điểm hẹn
    Cho ồn ào nhộn nhạo những phù du
    Bao căn nguyên cũng từ đây mà khởi
    Để ân quang lại hóa đám sương mù
    Nương hơi thở muốn quay về tiền kiếp
    Tạ từ nhau khi chưa tượng hình hài
    Thân trung ấm luyến quen màu tiển biệt
    Để mai này khỏi nhức nhối phôi phai
    Chẳng làm chi với buổi chiều nhạt nắng
    Lụa hoàng hôn te he mỏng chân trời
    Kè đá trược ngâm rêu nằm đếm sóng
    Lá phong già quệt gió đỏ tô môi
    Cô lắng nghe phía ngân hồ biển đắng
    Chùm kinh toe gãy lẻ ta bà
    Trái lộn hột phơi mây tầng quả vị
    Lộ nữa đời chứng mẻ nhụy nôm na
    Không hướng nắm dư phượng thờ Thiên Thủ
    Loay hoay tìm ngô cát đá trùng lai
    Ai lất phất cắm vào ngày phướn mộng
    Khảy cô cầm nghe ngược tiếng chuông phai
    Chẳng làm chi với buổi chiều nắng héo
    Thì lang thang níu vít nhánh Cam Lồ
    Cho nhớ nhớ vây suối nguồn veo vẻo
    Thỉnh xưa về phổ độ bến ngây ngô
    Và cứ thế đôi ba lần ngược ngạo
    Mà quang lâm ngã mặn quẻ Hỷ - Đào
    Mai mốt đó ngự trên tầng đại cát
    Không tiếc ngày rong ruổi ngựa hồng mao
    Chẳng làm chi với đêm trăng lồ lộ
    Thì buôn lơi hơi thở giửa quyên trường
    Mai mốt đó khách vô thường gạn hỏi
    Chỉ ngã đường mặc định đến uyên nhiên
    Tóc tiêu đông bướm trên đầu thành khói
    Ngõ trúc giờ hóa trắng lối sương mai
    Phất trần nắng lụa là cũng nắng
    Bến ngây ngô mái sóng đóa mây cài
    Không còn nghe phía ngân hô biển lắng
    Cát đá giờ đã xích lại kề nhau
    Và đã thấy một hừng không quá nặng
    Ta vẫn còn đâu đó mãi chìm sâu.

    .................. & ................



     
    #1

Chia sẻ trang này