Nhận diện cái tôi ảo diệu

Thảo luận trong 'Triết lý - Ứng dụng và Văn hóa Phật Giáo' bắt đầu bởi khoqua.tu, 9 Tháng tám 2013.

  1. khoqua.tu

    khoqua.tu T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    19 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    135
    Đã được cảm ơn:
    155
    Nhận diện cái tôi ảo diệu

    Chào các bạn,
    [​IMG]

    Chúng ta thường nói cái tôi là đầu mối mọi tội lỗi. Sở dĩ như thế vì cái tôi rất ảo diệu, luôn luôn có thể xuất hiện càng ngày càng lớn dù ta đã diệt nó nhiều lần—diệt xong cái tôi nhỏ thì cái tôi lớn xuất hiện.

    Trước hết là cái tôi ngu dốt, tối ngày làm bậy cướp của giết người.
    Ta tu tâm, diệt được cái tôi tội phạm đó, ta bây giờ tử tế hơn những phường cướp bóc. Ta học hành khá, thành công cao—ta hãnh diện về các thành công của mình. Đây có thể là một cái tôi khác ra đời tử tế hơn và kiêu hãnh hơn cái tôi cũ.
    Tu thêm một thời gian, ta thấy nhiều điều ta hiểu, người khác không hiểu được—ta phục trí tuệ của ta và tội nghiệp những người ngu.
    Tu thêm một thời gian, ta thấy ta bớt xung động hờn giận trầm uất hơn những người kém căn cơ—ta phục căn cơ của ta và tội nghiệp những người thiếu căn cơ.
    Tu thêm một thời gian, ta thấy con đường ta đi là đường thật và các con đường khác là đường thứ yếu hay sai lạc.
    Tu thêm một thời gian, ta thấy ta đã giác ngộ và chung quanh toàn là kẻ mù lòa.
    Tu thêm một thời gian, ta thấy ta như là thần thánh—ta tự phong ta đủ chức danh như Vô Thượng Đại Sư, Nam Phương Thiên Tử, Đại Trí Thần Tăng…

    Mỗi bước tiến của ta ở trên đây đều có thể là một bước trưởng thành của tâm thức, và luôn luôn có thể đi theo một cái tôi lớn hơn, nếu ta chưa thể gạt “tôi” ra khỏi hệ tư duy của chính mình.
    Cho nên tu tập để mình trưởng thành tâm linh mà không kèm theo sự trưởng thành của cái tôi, thì đó là một thành tựu lớn của các bậc chân tu.
    Làm sao để ta nhận ra được các cảm xúc và tư duy hãnh diện về chính mình mỗi khi mình “quán” tâm mình, đó là một kỹ năng cần thiết để làm cái tôi tan biến. Hãnh diện về mình, kiến thức của mình, kinh nghiệm của mình, thành quả của mình… là nguy cơ số một cho cái tôi lớn hơn theo mỗi bước trưởng thành của tâm thức.
    Cho nên ta phải quen nhìn tâm mình thường xuyên trong tĩnh lặng—để có thể nhận ra các cảm xúc và tư duy kiêu hãnh, ngay mỗi khi chúng xuất hiện, dù là nhẹ nhàng và ảo diệu đến mức nào, để cái tôi của ta không thể đánh lừa ta được.
    Cái tôi của ta rất thần kỳ, có thể đánh lừa chính ta thường trực. Cho nên ta phải “nhìn” và “thấy” bên trong tâm ta thường xuyên.
    Chúc các bạn một ngày sáng suốt.
    Mến,
    Hoành
    © copyright 2012
    Trần Đình Hoành
     
    #1
    Việt trung and bian.tu Thanks.
  2. huyhoangtitc

    huyhoangtitc T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    19 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    199
    Đã được cảm ơn:
    252
    nó tinh vi và vi tế hơn ngôn từ nhiều lắm các bạn à
     
    #2
    Việt trung and bian.tu Thanks.
  3. NgocLong

    NgocLong Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    27 Tháng mười hai 2012
    Bài viết:
    86
    Đã được cảm ơn:
    91
    cảm ơn bạn khoqua.tu đã đưa thông tin, tôi cũng có lúc giống như bài viết của bạn. Tôi cứ nghĩa đó là một thế lực nào đó, nhưng sau khi qua một thời gian, tôi phát hiện đó là cảm giác nhất thời,
     
    #3
    Việt trungThanks.

Chia sẻ trang này