Nhẫn Thì An

Thảo luận trong 'Sách , Ebook hay' bắt đầu bởi ChânKhông, 24 Tháng mười một 2012.

  1. ChânKhông

    ChânKhông T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    509
    Đã được cảm ơn:
    369
    Hôm nay Minh Toàn xin đưa đến cho các vị đồng tu nội dung một quyển sách ngắn do tỳ kheo Thích Thiện Pháp biên soạn mong lợi lạc và làm phương tiện cho các vị đồng tu. Quyển sách này có hai phần chính: Phần đầu "Nhẫn Thì An" và phần sau là "Thoát Nhà Lửa". Minh Toàn xin lần lượt đăng tải từng đoạn của từng phần để đăng vì bày quá dài. Qua đây Mình Toàn cũng mong các vị đồng tu hoan hỷ cho Minh Toàn được lượt bỏ bớt những phần giới thiệu hay diễn giải không thật cần thiết, vì thiết nghĩ cái quý giá nhất và cốt lõi nhất là biện pháp và lợi lạc của việc Nhẫn trong tu tập và đời sống hướng chúng ta đến an lạc nơi Ta Bà ô trược và giải thoát về Cõi Cực Lạc. Bài viết có nêu đầy đủ khái niệm, biện pháp, ví dụ và cả kinh pháp cú nên rất tiện cho các bạn muốn tu học theo, kính mong các vị đồng tu hoan hỷ tiếp nhận.
    Nam Mô A Di Đà Phật!
    NHẪN THÌ AN-
    TỲ KHEO THÍCH THIỆN PHÁP
    Thái tử Tất Đạt Đa đã thành Phật cách đây hơn hai ngàn năm trăm năm nhờ tu hạnh nhẫn nhục không chỉ trong một kiếp, mà còn trong vô số kiếp. Điều đó cho thấy rằng đây là một pháp tu rất quan trọng cho những ai muốn vượt phàm thành thánh, hay nói một cách đơn giản hơn là xa lìa phiền não để được an lạc giải thoát.
    Trong dòng đời, con người thường sống bằng sự tạo nghiệp nên dễ nóng nảy, buồn phiền, giận hờn, làm khổ lẫn nhau. Từ mê chấp sanh phiền não, rồi tham lam, ganh ghét là những nhân tốt gây đau khỗ cho con người. Vì vậy:
    "Muốn an thì nhẫn, đã nhẫn thì an"
    Không nhẫn thì không an. Vợ chồng có thương nhau cho lắm, có duyên nợ với nhau thật nhiều, nhưng nếu không nhẫn thì cuộc sống gia đình dễ bất hòa, không an.
    Đối trị lòng sân hận
    Phật dạy pháp nhẫn nhục
    Một pháp môn vi diệu
    Tận diệt sự hận thù.
    Trên đời này do không nhẫn, do hận thù mà con người sát phạt lẫn nhau ghê gớm, để rồi con người làm khổ con người.
    Hãy khao sát về pháp nhẫn để biết đường tu.
    * Tu là gì?
    Tu là sửa đổi, tu là chuyển hóa nghiệp chướng. Gia đình mà lộn xộn, không đầm ấm, không có niềm vui là gia đình đầy nghiệp chướng. Con người sống không có niềm vui, không yên ổn là con người đầy nghiệp chướng: Có "an" là nhẹ nghiệp, không an là nặng nghiệp.
    Muốn an phải hóa giải nghiệp, hóa giải tâm giận hờn, tâm hận thù, tâm ác nơi lòng ta. Người ta nói nặng mình, nếu mình không cố chấp, đừng hận thù thì tâm an, nên không gây tội lỗi. Nhẫn là điều quan trọng để tâm hồn và cuộc sống của chúng ta cảm thấy nhẹ nhàng, bình an. Nhẫn nói cho đủ là "an nhẫn".
    Nhẫn nhục hay an nhẫn
    Là chịu đựng, chịu khó
    Gặp khó khăn chướng ngại
    Không than oán, phiền não.
    Không có gì an bằng nhẫn, không có gì đẹp bằng đạo đức. "Nhẫn nhục là nhân cách sống đạo đức cao thượng, đem đến sự bình yên và hạnh phúc cho mỗi con người".
    * Tại sao gọi là nhẫn nhục? Thế nào là nhẫn mà có nhục? Nhẫn mà không nhục?
    Phần đông con người sống bằng tâm phàm nên lấy ngũ dục, lấy danh vọng, lấy lợi dưỡng làm trọng. Mỗi lần nhẫn cảm thấy như có nhục, cái danh càng lớn thì cảm thấy nhục nhiều hơn, tức nhiều hơn. Từ đó hận nhiều hơn, trả đũa nhiều hơn, tội looxi theo đó cũng nhiều hơn.
    Nhẫn mà không nhục là do có trí tuệ nên không thấy có tôi, và cái của tôi, nên khi "nhẫn" tâm vẫn bình thường, phiền não chẳng sanh. Quán xét kỹ thân và ý, hành giả thấy rõ:
    Không bao lâu thân này,
    Sẽ nằm dài trên đất,
    Bị vứt bỏ vô thức,
    Như khúc cây vô dụng.
    Cái tâm suy nghĩ cũng đâu thật là tôi, vì nó có khi có khi không, lúc vầy lúc khác, không chân thật thường còn.
    Căn trần thức duyên hợp
    Ý tưởng liền sanh khởi,
    Tâm vô thường xuất hiện,
    Chẳng phải thật tâm mình.
    Do thấy có tôi mà có nhục, hãy nhìn vào lẽ thật, không thấy có mình thì lấy ai nhục đây?. Có những chuyện thường xảy đến với chúng ta trong đời sống hàng ngày, vậy ta liền xử trí ra sao? Chúng tôi đơn cử một câu chuyện nhỏ sau đây:
    Một hôm, một ông nọ gặp người bạn và nói: "hôm qua con nhỏ đó dữ quá! Nó chửi anh ghê thật!"
    Ông bạn đáp: "ồ! nó chửi người nào đó chứ có chửi tôi đâu"
    - Nó kêu tên anh thiệt mà?!
    - À, chắc người nào đó trùng tên với tôi.
    - Tôi nghe nó chửi anh rõ ràng mà!
    Ông mỉm cười đáp rằng: " Thân này mẹ tôi sanh ra, tên này của ba mẹ tôi đặt, không có cái gì là thật của tôi. Cái thân này nó đâu thật của tôi. Còn cái tâm suy nghĩ kia, nó cũng là vọng tưởng điên đảo, khi vầy khi khắc thì nó đâu phải thật của tôi!"
    Do thấy thật của tôi nên nhẫn có nhục.
    Muốn nhẫn mà không nhục thì đừng thấy có tôi và của tôi
    Người ta đang chĩa mũi tên bắn mình, thấy không chịu nỗi "cần né đòn" để bình yên là người khôn. Nếu không thấy có ta, mũi tên bắn vào đâu? Cứ tưởng là ta giỏi, cho mũi tên bắn ngay mình rồi nhăn nhó, thù hằn, đau khỗ. Hãy xét lại mình, nếu nội lực còn yếu thì tránh là hay nhất. Trên đời này con người đau khổ vì cái của tôi: thân tôi, con tôi, ruộng vườn của tôi, nhà cửa của tôi, tài sản của tôi v.v... Nhưng sự thật cái thân còn chưa thật của tôi, thì cái gì của tôi đây?.
    Con tôi, tài sản tôi
    Người ngu sanh ưu não.
    Tự ta, ta không có
    Con đâu, tài sản đâu?
    Nó không thật của mình, nên có mắt huệ nhìn rõ điều đó để nhẫn mà không nhục. Phải thường quán chiếu đời là cõi tạm, thân là vô thường.
    Mạng sống của chúng ta
    Sớm còn tối lại mất
    Chỉ trong khoảng sát na
    Là đã qua đời khác.
    Thân là không thật nên gọi tạm của tôi. Người ta có nói nặng, không thấy có tôi thì lấy ai giận, ai tức, ai đau khổ. Nhẫn mà không nhục mới là hay.
    Trong nhẫn có ba cái nhẫn:
    1/- Thân nhẫn: Dù cảnh nắng, mưa, nóng, lạnh, dù bị người đánh đập, hay chạm trán với bao nhiêu việc khó khăn mà thân này vẫn có sức chịu đựng.
    Cảnh nắng, mưa, nóng, lạnh
    Hành hạ bức não thân
    Thân cam chịu không phiền
    Được gọi là thân nhẫn.
    Người ta đánh mình, hay lỡ người ta đụng vào người mình thì quán chiếu "cục thịt đụng cục thịt" thì có chi mà giận. Vì thấy có tôi nên nghĩ rằng nó ghét tôi, nó đánh tôi nên tôi giận. Không thấy có tôi thì không phiền não.
    Biết thân là giả tạm, khi gặp điều khó khăn chướng ngại chỉ cần nhẫn là an. Sống như vậy không làm khổ mình.
    "Nhẫn nhẫn nhẫn, trái chủ oan gia từ đây dứt"
    Nếu tâm đầy cố chấp, nó ghét tôi, nó đánh tôi, nó thù tôi, thì hận thù không thể nguôi.
    Người kia làm khổ tôi đây
    Ai còn nghĩ vậy, oán này chưa tan.
    Người kia làm khỗ tôi đây
    Ai đừng nghĩ vậy, oán này tiêu tan.
    Phải có mắt huệ nhìn rõ lẽ thật để tạo sự bình an cho mình và người chung quanh.
    2/- Khẫu nhẫn:
    Sự nhục mạ chua cay
    Hoặc mắng nhiếc tồi tệ.
    Cam chịu không chửi lại
    Được gọi là khẩu nhẫn.
    "Thần khẩu hại xác phàm" xưa nay kinh nghiệm trong dân gian vẫn thường nhắc nhở nhau câu nói này. Vậy, đừng để cái khẩu tạo nghiệp chướng, nên tập khẩu nhẫn. Có người nọ chửi người kia thật nhiều, nhưng ông giữ tâm bình thãn không có lời nói nặng lại, vì biết rõ rằng lời nói chỉ là phương tiện không thật. "Hạnh phúc cũng từ cái miệng, phước đức cũng từ cái miệng, tội lỗi cũng từ cái miệng". Muốn bình yên phải tu cái miệng. Ai có nói nặng, nhẹ thì cảm nhận lời nói không thật, không chấp nên không khỗ. Chấp nhiều thì khổ nhiều, chấp nhiều là nặng nghiệp. Trong một gia đình, nếu mọi người thường hay giận hờn, cố chấp thì gia đình đó là địa ngục. Nếu một người đầy buồn phiền, đụng đâu nói đó, không tu cái miệng, không nhẫn cái miệng thì không có sự bình an.
    Có câu chuyện: Bữa nọ, đức Thế Tôn trên đường đi khất thực, có bọn người Bà la môn đi theo sau chửi thật nhiều. Đức Thế Tôn vẫn bình thãn, chậm rãi từng bước mà không một lời phản ứng. Tức quá, bọn này mới chặn Đức Thế Tôn lại và hỏi:
    - Ông Cù Đàm! Nãy giờ tôi chửi ông như vậy, ông có nghe không?
    Đức Thế Tôn trầm tĩnh mà nói rằng "Giả sử ông dịn mâm cơm mời Như Lai ăn, Như Lai không an thì mâm cơm đó ai ăn?".
    - Tôi mời ông không ăn thì tôi ăn.
    - Hồi nãy giờ ông chửi, Như Lai không nhận thì tiếng chửi ấy về ai?
    Kinh Phật có dạy: "Ngậm máu phun người, miệng mình dơ trước" hay "Ngước mặt lên trời phun nước miếng, nước miếng không lên trời mà rơi xuống mặt mình" ngụ ý: mình chửi người, mình ghét người, mình thù người thì tâm mình độc ác, tâm ác độc là có nghiệp xấu, có tội lỗi. Khi tiếp cận mọi người mà nói nặng người, chửi mắng người, làm khổ người thì ta có khẩu nghiệp ác.
    Ác nghiệp làm ta khổ.
    Phước nghiệp làm ta vui.
    Khi ta bỏ thân này
    Nghiệp theo sát bên ta.
    Ta không sợ ai, chỉ sợ ác nghiệp của lòng ta. Nghiệp từ cái miệng, thì quả cũng trổ từ cái miệng. Nếu không tu cái miệng, thường nói lời ác, sau này sẽ bị quả báo sứt môi, câm ngọng: Phải nhẫn ở cái miệng để có lời nói thanh cao, êm dịu và phước đức.
    Nghe người nói nặng, trách hờn mà không cãi lại là nhẫn cái miệng. Vợ chồng thương nhau lắm mà không nhẫn cái miệng nên gọi là khắc khẩu. Chúng ta là người phàm sống bằng tâm trần tục nên có lúc còn nóng giận, nặng lời. Muốn cho gia đình êm ấm, hòa thuận thì phải nhẫn, lỡ ông nóng thì bà nhịn, bà nóng thì ông nhịn. Đó là cách sống để tạo sự ấm áp trong gia đình.
    Nói lời phiền trách người là ác nghiệp, lâu ngày thành thói quen gọi là khẩu nghiệp xấu. "Đi đêm có ngày gặp ma", hôm nay nói xấu về người đó nhiều quá, mai mốt gặp người khác họ không nhịn nên sanh rắc rối.
    Hãy tu cái miệng, hãy nhẫn cái miệng!
    3/- Ý nhẫn:
    Người đời thường nhẫn cái thân, nhẫn cái miệng, nhưng ý khó nhẫn.
    Đối trước mọi nghịch cảnh
    Không khởi tâm phản đối
    Không căm hờn, oán hận
    Được gọi là ý nhẫn.
    ................Còn tiếp............
     
    #1
    hai nho and Bian.tu Thanks.
  2. Bian.tu

    Bian.tu T. Viên Chia Sẻ Tích Cực

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    1,548
    Đã được cảm ơn:
    2,743
    ..............NHẨN..................

    Nhẫn 1 bước sóng yên biễn lặng.
    Nhẫn 1 đời tâm cảnh từ bi.
    Nhẫn với người tâm sinh hoan hỹ.
    Nhẫn với người hơn thiệt lợi chi...¿¿¿¿¿
    Có khi nhẫn đễ yêu thương.
    Có khi nhẫn tìm đường tiến thân.
    Nhẫn là đễ được chuyễn vần.
    Nhẫn là đễ tâm nhân hiệp hòa.
    Có khi nhẫn đễ vị tha.
    Có khi nhẫn đễ thêm ta bát thù.
    Nhẫn là đễ tĩnh,giã ngu.
    Nhẫn là đễ thấu đường tu.
    Có khi nhẫn đễ vô thường.
    Có khi nhẫn đễ qua đường trần ai.
    Có khi nhẫn đễ lắng tai.
    Khôn khôn dại dại nào ai trách vòng
    Có khi nhẫn đễ khoan dung.
    Có khi nhẫn đễ vui cùng có khi.
    Nhẫn là đễ được kiên trì bền gan.
    Có khi nhẫn đễ vẹn toàn.
    Có khi nhẫn đễ biết rằng đúng sai.
    Phúc trùng bất họa đới lai.
    Nhẫn là để được ngày ngày bình yên...

    Trên dưới luôn thuận hòa.
    Chữ nhẫn đứng hàng đầu.
    Tránh được mọi lo âu.
    Đời đời vui hạnh phúc.
    Cha con nhẫn nhịn nhau.
    Thì vẹn tròn đạo lý.
    Vợ chồng nhẫn nhịn nhau.
    Con cái khỏi bơ vơ.
    Anh em nhẫn nhịn nhau.
    Gia đạo luôn yên vui.
    Bạn bè nhẫn nhịn nhau.
    Tình nghĩa thêm vun tròn.
    Ai mà hành chữ nhẫn.
    Thật đúng là rất hay.....
     
    #2
    newwThanks.
  3. Bian.tu

    Bian.tu T. Viên Chia Sẻ Tích Cực

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    1,548
    Đã được cảm ơn:
    2,743
  4. hai nho

    hai nho Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    27 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    105
    Đã được cảm ơn:
    5
    Cam on ban da viet bai....bai viet hay dang hoc.....nhung khong biet co duockhong nhi,...
     
    #4

Chia sẻ trang này