HUYỀN MÔN LƯỢC KÝ - SÁCH NGHIÊN CỨU, TRẢI NGHIỆM THỰC TẾ VỀ KHOA HỌC HUYỀN BÍ VÀ TÂM LINH.

Thảo luận trong 'Ngoại cảm - Linh hồn - Cõi âm - Ma Quỷ' bắt đầu bởi catbuicuocdoi, 7 Tháng tư 2015.

  1. catbuicuocdoi

    catbuicuocdoi Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    21 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    306
    Đã được cảm ơn:
    24
    Nghe vậy – chị mới “ngộ” ra: Hèn nào cái bồn nước để trong nhà không sao, đưa lên nóc nhà lại kiếm chuyện liên tục, là do tà nó án vào phá làm nghẹt đường ống thoát nước đó mà! Thế là chị cho án một cái KTT bằng đá thật to trên nắp bồn, cho KTT xoay liên tục – âm phần nào chui vô phá thì nghiến nó tan thành tro bụi luôn… Vậy là bồn nước hết bị nghẹt! Thế nhưng – chỉ cần chị quên một, hai ngày là nó lại “im” - Hôm kia, bé Chi kêu: “Mẹ ơi nước nghẹt nữa rồi !”. Chị lại trụ thần cho đặt lại KTT, cho KTT xoay… “đuổi ma” - Chỉ năm phút sau là nước lại xuống ào ào như cũ…
    Chưa hết đâu - cứ ráng mà đọc, mà "ngậm nghe" đi em! Chị kể lể tường tận mọi chuyện xảy ra, để các chị em thấy tà nó phá kinh khủng đến như thế nào... Chị hỏi anh Tú :"Anh thử lấy hết trí khôn ngoan, hiểu biết và học vấn ra xem có thể giải thích hiện tượng cái bồn nước ở nhà em hay không ?" Ảnh lắc đầu:"Anh thua - em nói mọi chuyện anh nghe cứ như là chuyện "giả tưởng" vậy!"
    Máy tính của chị nó kiếm chuyện đã tròn nửa năm rồi - đến lúc chị cho cắt mạng, đổi sang bên Vina thì nó mới ổn, và không hề trục trặc gì... Thế nhưng - chỉ cần Ngọc nó gởi thư tới, hoặc cậu Linh chuyển tài liệu về tâm linh, anh BP chuyển PPS qua - Là y như rằng nó... xuống mạng! Vậy thì chuyện tụi em viết thư cho chị, gởi đi không tới hoặc là thư gởi không đi, cũng là ..."Chuyện thường ngày ở huyện" thôi mà!
    Ngày mai là tròn ba tháng chị "bế quan tỏa cảng" để... chịu đòn - Nghĩ lại cũng tội cho các phần âm đói rét, ngày mai chị lại chiêu đãi cô hồn! Thư MP gởi về chuyện người bạn - chị đọc rồi, cũng chỉ biết lắc đầu mà thôi... Chẳng biết khuyên tụi em sao giờ nữa. Cái nghiệt ngã và tàn nhẫn ấy chị đã chịu đựng hăm mấy năm rồi: Đau đớn cứ như lóc thịt xương ra mà bù sớt cho người bệnh. Như thế là "trần lưng" ra mà gánh nghiệp cho người - y như chị, chứ có làm được cái "trò trống" gì !...
    Trở mình một cái là bị đòn, tà nó đánh cho trơ trất thì bề Trên ngoảnh mặt quay lưng, chẳng thèm ra tay ứng cứu... Ráng đi em - cho... "chân cứng đá mềm"!
    …Chị vừa mở thư MP ra đọc thì nó ngứa muốn điên luôn - rồi ngải nhập vô hai bên nách, nóng rát cứ như đang bị phỏng đây nè! Biết sao giờ?!...
    ** Trích Thư bạn gởi (49)
    Cách đây hơn một tuần - Lúc nửa đêm, khi chị ngồi "giải tà" đang vây kín trong nhà, vừa làm vừa khóc vì tuyệt vọng và đau khổ - Sực thấy một phần căn phụ nữ, tuổi trạc 60 - mặc áo lụa màu xanh da trời...
    Người ấy rất đẹp, mắt mi cong vút, tay thon mảnh - nói năng chậm rãi, điệu đàng... và luôn chớp mắt khi nói! Chị hỏi: "Người là ai ?"-: "Ta là Nữ Oa!"- Chị hỏi: "Nữ Oa đội đá vá trời?"- Người đáp: "Con thấy ta giống người đội đá vá trời lắm sao?". :"Dạ không - Thế thì xin cho con gọi Người là Mẹ - Xin cho con được hỏi: "Mẹ Nữ Oa và Mẹ Diêu Trì ai lớn hơn ai?"- Đáp: "Nữ Oa là Mẹ của tất thảy !..."
    Chị nói:"Thế thì con xin Người ứng cứu cho con một phen! Xin dạy cho con biết: Con sai lầm ở chỗ nào - có phải con lầm đường lạc nẻo, nên mới bị đau đớn, đọa đày hoài hay không? Tại sao con phải chịu đau đớn tủi nhục đến ngần này - hăm sáu năm làm người chưa dứt?"...
    Người nói: "Con ngoan! Con không có sai trái gì hết - Ta khẳng định với con như vậy! Ngoan nào - Để ta ban "Triều phục" cho con nha!"... Chị giãy nảy:
    "Không không - Mẹ ban triều phục để bắt con làm việc nữa sao - Con nhất quyết không làm, Mẹ có giết con cũng không làm nữa!..." Người nói :"Không - Có đủ công đủ quả thì mới có triều phục chứ! Cũng như ta, có "đội đá vá trời", thì giờ mới có áo mão cân đai!"...
    Đoạn - Người vẫy tay một cái, một cô Tiên nữ mang vào một cái khay bằng đồng - trên có một áo lụa màu xanh da trời rất đẹp - một cái áo khoác màu vàng lóng lánh và một cái mão, y như loại mão của "Năm Mẹ Ngũ Hành" đội! - :"Để ta mặc áo vào cho con nha!"- Người mặc áo lụa màu xanh vào trước, xong mặc áo khoác màu vàng vào sau - xong lấy mão đội lên đầu của chị!
    Chị nhìn lại - thấy mình trở nên đẹp đẽ và lộng lẫy hết sức... Xong - Người nói: "Ta tặng cho con ba món quà: Tiền bạc, Công danh và Hạnh phúc tình yêu!" Chị đáp: "Hai mươi sáu năm về trước, Phật Bà Quán Âm cũng nói với con y như vậy! Bảo: "Con cứ xem như mình đang trả góp để mua một món đồ. Khi nào con trả đủ, ta trao món đồ đó cho con - không tì vết, sứt mẻ... Đó là: Tiền bạc, Công danh và Hạnh phúc tình yêu!"... Công danh thì Bề Trên đã cho, và con đã từ chối. Nay con chỉ cầu xin Ơn Trên ban cho con sự bình yên!"
    Người nói: "Con ngoan - đừng vọng động, để từ từ rồi chúng ta thu xếp!"... Nói rồi người ấy ra đi! Lại cũng chỉ là lời hứa suông - những lời hứa mà chị đã từng nghe suốt mấy mươi năm...
    Chị đã đi "mòn đường mòn đất", chẳng tìm ra một nơi chốn dung thân... Định mệnh thì cứ như trêu ngươi, vẫn dồn dập vô phương chống đỡ! Các em có tin là suốt ngày - chị ngồi đâu, đứng đâu cũng khóc hay không?... Nỗi uất nghẹn tưởng chừng có thể đập phá tan nát, hủy diệt tất cả mọi vật chung quanh - Mà các Đấng thì cứ như đang thử sức chịu đựng tận cùng của chị!...
    Đến đâu thì "quá ngưỡng" - đến đâu thì nó không còn là chính mình, trở thành kẻ mất hết lương tri - Đến đâu thì căn tướng thiện chân bị biến chất - để nó đem "bôi tro trát trấu" lên tất cả những gì dày công tạo dựng bao năm...
    Thì "hãy cứ chờ đấy" - Vẫn chưa đến hồi kết cuộc!.

    ** VÀ ĐÂY – HỒI KẾT CUỘC:

    Những dòng chữ đại diện, đồng hành cùng tôi suốt quá trình 26 năm tròn - đến đây xem như chấm dứt! Kể từ Rằm tháng tư năm 1986 đến Rằm tháng tư năm 2012, là tròn vẹn 26 năm - không ngừng nghỉ!…
    Một người đã làm việc vô điều kiện suốt ngần ấy năm tròn, thì cũng đáng được “cho về hưu” lắm chứ - phải không các bạn! Lòng tôi vui buồn lẫn lộn… Hóa ra “nói thì dễ, mà làm… không dễ chút nào” - Những dây rợ buộc ràng bấy lâu, một phút buông ra vẫn nghe trĩu nặng trong hồn!
    “Sóng Trường giang sóng sau đùa sóng trước”- Rồi cũng sẽ có nhiều người thay thế cho tôi. Lớp già dừng lại cho lớp trẻ tiến lên, đường thiên lý hãy còn vạn dặm… Những “kinh nghiệm máu xương” tôi đã kể bạn nghe, xin lấy đó dè chừng mà tiến bước - Chớ để như tôi lần bước giữa màn sương, vấp ngã lạc lầm không chốn ngã lưng, đêm thanh vắng chỉ ngùi thương thân phận!...
    Từ “mình hạc sương mai”- ăn ít uống nhiều, “thịt cá trứng sữa” không ưng - Thức ăn các loại, của hồng trần chê chán... Đến nay đà “đẫy đà tướng mệnh”- xem ra trời đất khéo nuôi! Thôi thì thôi- dặm trần đã mỏi, chốn loạn trường vẫn còn được “Bảo toàn quân số” kể cũng đã phúc phần. Mai nắng mới lại về, cho Xuân ấm… Giữa ánh sáng ban ngày xin nguồn ân cứu ngôi cao hiển hiện, xoa dịu đau thương vấp ngã những phận đời!
    Lời thực vào tai, gởi đến bạn tâm đồng - thì cứ như “cơn gió lạc ngoài song cửa”, rồi gió qua… còn lại buổi chiều, buổi sáng tinh khôi! Để những ước ao, hoài bão chẳng thui chột đi qua “gió bụi đường trần”. Để mỗi ngày qua - khi ánh nhật dương rạng ngời soi đến tận cùng nhân thế, vẫn còn một chút tin yêu, hy vọng trong đời!

    Mong lắm thay!!...
    Tác Giả - Cẩn bút!
     
    #121
  2. catbuicuocdoi

    catbuicuocdoi Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    21 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    306
    Đã được cảm ơn:
    24
    *** HÀNH TRÌ THEO PHÁP PHẬT ***

    Mỗi con người một quan niệm - một niềm tin !...
    Quan niệm của tôi cũng giống như bài viết dưới đây : Ta gò mình vào khuông sáo để đỡ sai lạc , mê lầm... Thế nhưng khi đã hiểu Pháp rồi thì phải biết "cởi mở" cho mình - "Bám vào căn Pháp" chính là điều sai lầm mà người Phật tử học Phật đã , đang và sẽ còn tiếp diễn bao đời , bao kiếp !...
    Bám vào căn Pháp làm cho ta xa rời hiện thực- né tránh, lần khân với Định nghiệp hoặc chạy trốn, chối từ việc thực hiện nghĩa vụ "Làm người" : Làm cha mẹ đối với con cái , làm con đối với cha mẹ , làm vợ chồng đối đãi với nhau - Cũng như làm một nhân tố, một thành viên "có ý thức" bảo vệ cuộc sống, tuân thủ mọi quy ước của xã hội !
    Việc sống trọn vẹn đời sống của một con người - vô hình chung đã là nghĩa vụ , bổn phận của một "Người con Phật" ... Khi chỉ bám vào Đạo pháp mà xa rời thực tế, chối bỏ những trách nhiệm thường nhật , là ta đã "Hành sai Pháp Phật" mất rồi ! Phật dạy : Làm cha mẹ phải thương yêu con cái , làm con phải hiếu kính với cha mẹ . Làm anh chị phải thuận thảo, bảo ban em út trong nhà... Làm vợ chồng phải yêu thương gắn bó & cùng nhau đảm trách việc lo lắng, chu toàn trong gia đình - Cũng như thực hiện đầy đủ nghĩa vụ , bổn phận của một người công dân trong xã hội !
    Năm điều răn, giới cấm của người theo Phật cũng chỉ nhằm đảm bảo cho chúng ta không sa ngã, mê lầm... Phật không bắt ta phải trường chay , Đạo hạnh - sống đời cam khổ , không bắt đè nén cảm xúc, tư tưởng - không kêu gọi chúng ta phải cạo đầu , cắt ái ly gia...
    Nếu ai giác ngộ Phật pháp cũng cạo đầu đi tu hết cả - thì ...lấy gì mà ăn, lấy ai sản xuất ra hàng hóa , lộc thực - lấy ai điều hành xã hội, vận động nhân quần ?... Chính vì thế- việc trước tiên của người "Tu học Phật pháp" chính là "bảo toàn đời sống và phát triển xã hội"- theo một đường hướng phù hợp với Đạo tâm , với chánh Pháp !
    Những nghi lễ của Đạo giáo , cũng như hình thức thờ phụng chỉ là "ước lệ"... Để chúng ta không xa rời chánh Pháp, không lạc ngõ đường tà - Để ta lúc nào cũng tâm niệm mình là "Người con của Phật" ... Hình tượng chỉ là sự nhắc nhở - thấy thế nào là hay là đúng, là phù hợp thì ta cứ làm ! Ví dụ như những ngày Lễ , Vía , ngày Rằm , mùng Một... Có nhiều tiền thì nấu mâm cơm chay cúng Phật - thêm hoa trái chè xôi... Ít tiền thì một đĩa trái cây, một bình hoa - ít nữa thì... một nén nhang, hai chung nước trắng ! Quan trọng cốt ở "cái Tâm" tin theo , hướng về...
    "Cung kính bất như phụng mệnh" - Làm theo lời Phật dạy hơn là lễ bái "mâm cao cỗ đầy" mà chẳng có cái Tâm ! Có một bà cao tuổi ở gần nhà tôi - Bà là Cư sĩ tại gia , lễ lạy và trì Kinh mỗi ngày rất nghiêm túc... Trong nhà có mấy đứa cháu nhỏ cũng ngoan ngoãn , dễ dạy - Thế nhưng "phép Bà rất nghiêm" : Chỗ giường ngủ của bà, cái gối bà nằm không ai được đặt đầu. Chiếc chiếu nơi bà ngồi "hành Thiền" không ai được bước chân lên - và cái áo tràng của bà thì không được giặt chung với quần áo thường !...
    Vài lần đi Chùa - tôi chứng kiến cảnh nhiều người lấy khăn sạch lau lên Phật tượng rồi đem lau lên mặt mũi của mình - hoặc dùng tay vuốt lên tượng rồi đem thoa vuốt lên người - nói nôm na là để "Lấy khước" ! Có gì trên mình Phật , giữa chốn "bụi hồng" - hay chỉ là một mớ bụi bậm và vi khuẩn ?!
    Đó chính là niềm tin u mê, lầm lạc và thiếu tỉnh táo - Một người biết giữ giới , chay tịnh và Trì niệm khác gì với một người không chay tịnh, ít đi Chùa lạy Phật - chỉ biết sống thiện sống tốt , hay giúp đỡ người khác và giữ tâm thanh tịnh ? Khác nhau chỉ ở "cái Quả", "cái Nhân" mà thôi. Nếu chỉ biết cắm đầu lo "Tu" mà không có "Hành", ta khác nào "đứa trẻ học vè" nơi trường học - thuộc làu Kinh sách mà chẳng hiểu hết nghĩa từ !...
    Chi bằng "mỗi người một tay" , xắn tay áo lên mà "Hành theo pháp Phật"... Để rồi trên mỗi bước đường ta đi , những hạt mầm ngon ngọt nhuần gieo - làm sao Pháp chẳng thịnh hành !
    Theo thuyết lý của nhà Phật - mỗi một việc cho dù nhỏ bé, vô danh đi nữa, đều khởi tạo ra một "tiếng vang". Đó là "Cái nhân" khi ta hành sự hay tư tưởng, làm với một tâm địa rộng rãi, quang minh - ấy đã là "Phật sự" vậy rồi !
    Đi trên đường thấy một con cuốn chiếu , một con ốc sên đang vất vả bò ngang- ta ngừng lại , cúi xuống nhặt con vật bỏ vào bụi cây, kẻo nó bị xe chẹn mà chết thì tội. Thấy một người bị va quẹt hoặc ngã xe- ta dừng lại đỡ người bị nạn ngồi dậy, phủi bụi trên quần áo giúp họ , hoặc vào quán bên đường mua một chai dầu để xức vào chỗ trầy xước... Ấy là ta đã làm an ủi , xoa dịu nỗi đau mà họ vừa mắc phải - đó chẳng là "Phật sự" sao !...
    Buổi chiều - thấy đứa trẻ con nhà hàng xóm đang đứng khóc - ta tới kề bên , lấy tay lau dòng nước mắt , mua cho nó cái kẹo rồi dẫn về nhà... Tặng người bộ hành qua đường một bát nước, cho con kiến một hạt cơm , cho người đói một chén gạo, người rét một tấm áo - Nâng cánh hoa vừa ngã dập vì mưa bão đêm qua, chống cho nó một que củi , để hoa có thể tươi nở "cho trọn đời hoa" - Đem một bụi cây nẩy mầm, héo rũ trên trên tầng cao giữa ngày nắng gió. Cho nó vào chậu kiểng , tưới nước tỉa cành cho cây để nó hồi sinh trở lại - Đó chẳng phải là Phật sự hay sao !...
    Lân la tới gần đứa dữ , chơi với nó rồi lấy cái tình người lựa lời mà khuyên giải nó , giúp nó "hoàn lương" trở lại - đó cũng là Phật sự ! Tìm tới vùng đất khô khan, cằn cỗi- ra sức cày xới gieo trồng. Để rồi đến khi cây cỏ "đơm hoa kết trái", có thể ta đã rời đi... Trên con đường vạn dặm đời người- mỗi bước đi qua ta để lại sau lưng giọt mồ hôi phấn đấu, thậm chí giọt máu đổ ra vì tha nhân... Để rồi mốt mai nằm lại- ta nhìn lên trời cao trước mặt , đất rộng sau lưng mà mỉm cười mãn nguyện ! Có Danh nhân nào đó đã nói : "Khi ta sinh ra mọi người đều cười, chỉ riêng mình ta khóc . Hãy làm sao cho đến khi ta chết đi mọi người đều khóc , chỉ riêng ta mỉm cười !"...
    Bài viết nầy là tâm huyết mà tôi muốn trao gởi đến tay những "bạn Đồng môn" , những Huynh Đệ , Đạo hữu đã cùng tôi luyện một Thầy , cùng theo một Pháp. Cũng như những "Người con của Phật" , lấy Đạo Pháp làm nơi an trú hành trì- Những mong suy nghĩ , chấn chỉnh lại những tư tưởng lệch lạc, sai lầm...kẻo uổng phí đường Tu !!...
     
    #122

Chia sẻ trang này