Hóa giải xung đột theo Phật Pháp

Thảo luận trong 'TỊNH ĐỘ TÔNG' bắt đầu bởi Việt trung, 1 Tháng mười hai 2012.

  1. Việt trung

    Việt trung T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    272
    Đã được cảm ơn:
    269
    HÓA GIẢI SỰ XUNG ĐỘT

    Trong cuộc sống hằng ngày thường xảy ra sự xung đột trong các mối quan hệ như: giữa Thầy với Phật tử, tình thầy trò, chồng vợ, anh em, bạn bè... vậy làm sao chúng ta để tìm ra một cuộc sống tốt đẹp, bình an và hạnh phúc? Để đạt được điều đó đòi hỏi mỗi người chúng ta phải tu tâm, phải xả bỏ tất cả cái bản ngã của chính mình và phải biết lắng nghe ý kiến mọi người xung quanh.

    Tâm Từ đối trị diệt cơn sân
    Hóa giải oan khiên việc rất cần
    Khi đã có lỗi nên sửa đổi
    Đừng nên cố chấp, việc mình làm
    Khi người có lỗi, biết ăn năn
    Những việc không hay, đã lỗi lầm
    Cuộc sống không ai, chẳng có lỗi
    Sẵn sàng tha thứ, việc nên làm

    Việc gì người khác nói đúng mình phải biết lắng nghe, việc gì không đúng chúng ta nghe xem rồi sau đó rút ra kinh nghiệm cho bản thân. Trong Đạo Phật gọi là kiến hòa đồng giải, chia sẻ sự hiểu biết cho nhau, để cùng nhau tu hành tìm đường giải thoát.

    Kiến hòa đồng giải: đến mọi người
    Khám phá điều hay, chia sẻ vui
    Để cho trình độ, không chênh lệch
    Tinh thần bình đẳng, sống vui đời

    Nếu chúng ta nổi sân hận ôm giữ vào tâm tự mình làm khổ mình, tha thứ cho đối phương đó việc làm rất cần để hàn gắn tình thương yêu, và giải thoát những bực tức trong lòng của mình, chúng ta thử nghĩ xem khi bực tức nổi giận dẫn đến mất ăn mất ngủ có phải chúng ta tự làm khổ cho chính mình không? muốn thực hiện hành động tha thứ thì chúng ta, không nên truy tìm vấn đề đúng sai. Bởi vì giữa cái đúng và cái sai tùy theo quan điểm chủ quan của mỗi người: mình đứng trên phương diện này cho là đúng, đứng trên quan điểm khác lại cho là sai. Vậy giữa cái đúng và cái sai đều giả tạm. Ai ai cũng cố chấp cho quan điểm của mình là đúng do đó tạo ra sự xung đột lẫn nhau, làm mất đi sự bất hòa trong các mối quan hệ lẫn nhau, tạo ra sự sức mẻ tình cảm. Chúng ta là hàng phàm phu, là hành giả đang tu tập. Đừng bao giờ đi tìm cái hoàn mỹ để sống! Chúng ta cần nên tìm cái tương đối để sống, biết chia sẻ thông cảm và sẵn sàng tha thứ cho nhau.

    Nhẫn nhục thể hiện Tâm Từ
    Nhẫn Người một chút chữ Tu hiển bày
    Nhẫn nhịn mới thấy điều hay
    Nhẫn bạn ta có những ngày cảm thông

    Trong cuộc sống, nếu chúng ta không có lỗi lầm thì chúng ta đã là bậc Thánh nhân.

    Vậy cho nên, khi chúng ta có lỗi biết nhận lỗi, ăn năn sám hối và không bao giờ tái phạm - đó là điều đáng quý. “Trên đời có hai hạng người đáng tôn kính là một người chưa bao giờ phạm phải lỗi lầm và một người phạm lỗi biết ăn năn hối cải.”

    Hằng ngày ươm giống Bồ đề tâm
    Học giả chân tu, thấy lỗi lầm
    Kiếm tuệ vun gươm, trừ ác nghiệp
    Trượng phu thành tựa được “chân tâm”


    Hằng ngày chúng ta thường tiếp xúc rất nhiều trong các mối quan hệ cha mẹ, vợ chồng, con cái, thầy trò, bạn bè,…làm sao khỏi tránh khỏi sự xung đột lẫn nhau. Điều tốt nhất là chúng ta nên giữ hòa hợp đừng bao giờ xảy ra sự xung đột. Nhưng khi lỡ xảy ra xung đột rồi, thì bản thân chúng ta phải biết quán chiếu sự việc đó, tìm nguyên nhân do đâu mà tạo nên sự bất hòa, cái đã chia rẽ mối quan hệ, cái đã làm mất đi cuộc sống hạnh phúc của chúng ta, và rồi từ đó ta tìm cách hóa giải vấn đề, nếu không không giải quyết được thì dễ gây nên sự thù hận. Phật có dạy: “Oán thù chúng ta nên giải không nên kết!”

    Vô thường lá rụng, ở bên sân
    Nhặt lá vàng rơi, sạch cõi trần
    Phiền não trong tâm, nhặt dứt bỏ
    Tâm hồn thanh tịnh, khỏi trầm luân

    Thông thường, sự xung đột thường xảy ra trong mối quan hệ vợ chồng và bạn bè và nguyên nhân là do đâu? Do chúng ta mọi người ai cũng cố chấp để bảo vệ cái bản ngã tự cao tự đại của mình, ai cũng cho rằng mình luôn đúng và không chịu lắng nghe. Nếu hai vợ chồng luôn bảo vệ cái đúng riêng cho bản thân mình thì chắc chắn sẽ tạo ra sự xung đột trong gia đình và mất đi sự hạnh phúc.
    Bởi vậy, khi đã kết hôn thành vợ chồng, tức có duyên nợ với nhau, vì thế phải biết yêu thương, thông cảm cho nhau, luôn xem đối tượng của mình với ánh mắt hoàn mỹ như lúc đầu gặp gỡ. Khi có mâu thuẫn xung đột xảy ra giữa vợ chồng, đừng bao giờ đổ lỗi cho ai mà tự bản thân người vợ hoặc chồng suy xét lại. Ai có lỗi tự kiểm điểm và sửa đổi, không nhất thiết phải nói lời xin lỗi trước mặt chồng hay chồng xin lỗi trước mặt vợ, bởi vì ai cũng có tự ái của bản thân! Nếu chồng sai tìm cơ hội làm hòa lại với vợ con, hoặc vợ cảm thấy mình có lỗi tìm cách làm hòa lại với chồng và đối phương cần nên xả bỏ tất cả chuyện không vui, và sẵn sàng tha thứ cho đối tượng của mình thì chắc chắn sẽ tạo nên một gia đình hạnh phúc. Mỗi người là thành viên trong gia đình, gia đình là thành viên trong xã hội. Một người biết sống tốt thì gia đình hạnh phúc, nhà nhà sống hòa thuận dẫn đến xã hội tốt đẹp hoàn mỹ!
    Điều quan trọng nhất người viết muốn chia sẻ là khi xảy ra mối xung đột giữa các mối quan hệ lẫn nhau thì tự mỗi người lắng lòng lại, tự suy xét lại sự việc, ẩn khuất chỗ nào? Nguyên nhân gây ra mối bất hòa từ đâu? Và khi tìm ra nguyên nhân rồi thì tự nhận khuyết điểm về mình và hãy nói lời xin lỗi với đối phương.

    Hằng ngày quán chiếu, việc qua rồi
    Sai trái điều gì, nguyện bỏ thôi
    Làm đúng việc gì, cần phát triển
    Cuộc đời hoàn thiện nhân cách thôi


    Biết xin lỗi là một hành động để thăng hoa trong cuộc sống, nó giúp chúng ta mỗi ngày hoàn thiện về đạo đức, bản tính nhu hòa, khiêm nhường và bình an trong cuộc sống. Chúng ta học theo gương sáng của đức Phật. Ngài là đấng toàn năng toàn Giác, là bậc Giác ngộ thế nhưng vẫn có người ganh tỵ, tìm mọi cách để hại Ngài. Điển hình như Đề Bà Đạt Đa đã tìm mọi cách hại Phật nhưng đức Phật lại lấy oán kết bạn hiền để hóa giải thù hận. Ngài bảo Đề Bà Đạt Đa chính là thiện tri thức của Ngài. Tôi cũng tin chắc một điều rằng: để hóa giải sự xung đột trong các mối quan hệ lẫn nhau, để có cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc đòi hỏi chúng ta phải sống với nhau bằng trái tim Từ bi và cái tâm chân thật!

    - Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
    - Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
    - Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
    - Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
    - Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá


    Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương mà còn:

    - Đặt trên tay để giúp đỡ người khác.
    - Đặt trên mắt để nhìn thấy nỗi khổ của tha nhân.
    - Đặt trên trán để may mắn chạy đến với người cùng khổ.
    - Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
    - Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
    - Đặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em, chị em


    Hạnh phúc của con người không đến từ sự thù hận, tức giận cho nên sự trang trải tình thương trong cuộc sống xã hội là điều cần thiết nhất để hóa giải sự xung đột. Nếu chúng ta đến với nhau bằng một trái tim vị tha, từ bi chân thật không giả dối để sưởi ấm tình người thì chắc chắn rằng xã hội sẽ tốt đẹp không có sự thù hận, chém giết, gây bất an cho con người, gia đình và xã hội.
    Chúng ta cần xả bỏ cái tâm hơn thua, ganh tỵ, đố kỵ, những lý lẽ đúng sai và đến với nhau bằng chữ tình thương áp dụng trong tất cả các mối quan hệ.
    Chúng ta nên sống trong sự bình đẳng của con người, bình đẳng trong thể tánh. Phật dạy: “Trong tất cả chúng sinh đều có Phật tính”. và mọi người ai cũng có dòng máu đỏ và vị mặn của nước mắt. Chúng ta phải biết tôn trọng lẫn nhau, không nên ỷ mạnh hiếp yếu, giàu sang khinh chê người nghèo khổ….
    Hằng ngày, mỗi cá nhân cần phải trồng hạt giống từ bi nơi tâm, để xây đựng một gia đình tốt đẹp và hoàn mỹ. Chúng ta hãy sống bằng trái tim của lòng từ, khi gặp người hoạn nạn sẵn sàng giúp đỡ với khả năng của mình. Hãy quán tưởng những người đó như là Cha, Mẹ, con cái, nhiều đời nhiều kiếp. Đức Phật cũng dạy rằng: “Tất cả chúng sinh đắp đổi nhau làm thân bằng quyến thuộc”. Cho nên khi đức Phật đi trên đường Ngài gặp đống xương khô, Ngài liền lạy ba lạy bảo rằng đó là Cha, Mẹ nhiều kiếp của Ngài. Có như thế tình thương mở rộng phạm vi ra ngoài tính ích kỷ tham ái. Tham ái là nguồn gốc của khổ đau và chỉ có từ bi mới là tình thương đích thực mang lại hạnh phúc cho con người xã hội và thế giới. Bởi lẽ bản tính Từ bi là không tính toán, không cầu lợi, không ích kỷ, mà nó rộng lớn với bản chất vô ngã. Đó là vài quan điểm nho nhỏ cùng chia sẻ đến mọi người để làm thế nào hóa giải sự xung đột và tạo nên cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp như đóa sen thoát lên chốn bùn nhơ tỏa ngát hương cho đời

    Hoa sen tinh khiết chốn bùn nhơ
    Thoát lên mặt nước, tự bao giờ
    Tỏa hương thơm ngát, chân thiện mỹ
    Tô điểm trần gian, đẹp nên thơ


    XUNG ĐỘT BẮT NGUỒN TỪ ĐÂU ?
    Từ sự nghe, sự nhìn thấy và hiểu biết con người. Nhìn làm sao mà thấy bình an, nhìn thấy làm sao khó chịu, bực bội quá. Nhe làm sao thấy biết dễ thương, dễ mến quá. Nghe làm sao mà thấy biết dễ ghét quá....
    Vậy hằng ngày ta thực tập, bằng cách thay đổi cách nhìn, cách nghe, các thấy và để nhận ra cách hiểu biết thế nào mà ta cảm nhận dễ chịu hơn, an tâm hơn, thoải mái hơn., bình yên hơn.
    Sự nhìn thấy: sanh ra ý tưởng, suy nghĩ, cảm xúc.
    Phật dạy: Ý tưởng là nguyên nhân gây ra đau khổ của con người, cũng là nhân duyên gay ra nghiệp báo.
    Ý tưởng cũng là Ma, phi ý tưởng tức là Phật.
    xung đột là do ý tưởng khởi lên.
    Từ chổ nhìn thấy khó chịu, ta chuyển hóa ý tưởng (khách quan,lạc quan),hoặc trở về cỏi không ý tưởng.( thanh tịnh)
    Xung đột không chổ thành lập được, xung đột tự nhiên biến mất.
    Phương pháp thứ 2:
    - luôn khởi tâm yêu thương không điều kiện tất cả mọi người, cảm thông và tha thứ....
    - và luôn biết chấp nhận lỗi về mình, luôn biết xin lỗi mọi người ( không điều kiện).
    Đó là những pháp tu tuyệt vời nhất, hiệu quả nhất, viên mãn nhất.
    Đó cũng là pháp khai mở nội lực, khai mở thông tuệ, khai mở tâm BI-TRÍ-DŨNG.
    Mà Chư Phật ba đời muốn dạy cho tất cả chúng sanh.

    Nguồn : Trí Giải
     
    #1
    hai nho and Hoa Vô Ưu Thanks.
  2. Việt trung

    Việt trung T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    272
    Đã được cảm ơn:
    269
    Hóa giải vì cuộc sống hạnh phúc trên bình diện toàn cầu

    Đối với người tu Tịnh độ, hóa giải xung đột vô cùng quan trọng. Trong các kinh điển, Thế Tôn đã giới thiệu thế giới Cực lạc là thế giới hòa bình, bình đẳng, nơi các bậc thượng thiện tụ hội. Nếu tâm không bình đẳng, giờ phút nào cũng mang nỗi oán hận, nhất định sẽ chướng ngại việc vãng sinh. Người vãng sinh tâm phải thanh tịnh, các tổ sư vẫn thường nói “Tâm tịnh thì cõi Phật tịnh”, hay nói cách khác, tâm không thanh tịnh, thì bất luận người đó dụng công thế nào, có niệm hàng vạn danh hiệu đức Phật cũng không thể vãng sinh:

    “Miệng niệm Di Đà tâm tán loạn

    Đau mồm rát họng chỉ uổng công”

    Cho nên, phải xem việc này là việc lớn để lo liệu. Không nên cho rằng việc niệm Phật cầu vãng sinh không liên quan tới an định xã hội và hòa bình thế giới. Trước khi vãng sinh, giải thốt trở thành người đại tự tại thì trước tiên chúng ta phải làm cho xã hội an định. Được như vậy, mới chắc chắn có thể vãng sinh Tịnh độ, cùng Phật đồng tâm, đồng nguyện, đồng đức, và đồng hạnh. Chúng tôi đã hai lần tham gia hội nghị hòa bình của Liên Hiệp Quốc, đặc biệt lần ở Cang Sơn Nhật Bản, cảm xúc rất sâu sắc về vấn đề này.

    Theo Phật pháp, mỗi người đời đời kiếp kiếp đều có chủng tử oán hận trong A lại da thức. Người người cùng ở với nhau, luôn cảm thấy không vừa mắt, điều này ai cũng có thể kiểm nghiệm, bất luận thấy người nào, việc gì cũng đều không vừa lòng, đều thấy không vui. Đó là oán hận tích lũy từ vô lượng kiếp, nếu đồng thời bộc phát ra, thế giới này sẽ bị hủy diệt như các tôn giáo phương Tây từng dự đoán. Ngày tàn chính là toàn thế giới bị hủy diệt, trở lại từ đầu.

    Xã hội thế gian vào thời kỳ có nhiều người tu tập, nhờ vậy mà bạo phát không xuất hiện. Nhưng tương lai khó ai biết trước. Một số ghi chép gần đây trên internet cho biết, cậu bé bảy tuổi đầu thai đến thế giới này sau khi mãn một kiếp ở Hỏa tinh. Tuổi tác tuy rất nhỏ, nhưng trí tuệ, năng lực hơn hẳn các nghiên cứu sinh đại học. Cậu cho biết, quả địa cầu này vào mấy trăm vạn năm trước đã từng bị hủy diệt, chìm xuống đáy biển. Nơi đó hiện giờ chính là Ấn Độ Dương. Các nhà khảo cổ học không thể kiểm chứng được vì sự việc xảy ra qu lu trong khi năng lực nghiên cứu hiện tượng lịch sử chỉ có thể thực hiện trong khoảng vài nghìn năm, như nổi bật nhất là sự kiện của cách đây 5.000 năm, một mảng đại lục chìm vào đáy biển Đại Tây Dương.

    Một mảng đại lục chìm xuống Ấn Độ Dương hàng trăm vạn năm đến nay mới được tiết lộ bởi cậu bé bảy tuổi này. Có thể hiểu oán khí nhiều đời cùng lúc bạo phát mà nhà Phật vẫn nói “Cảnh tùy tâm chuyển”. Cũng vậy, nếu mỗi người đều có lòng oán hận, thế giới này ắt sẽ hủy diệt. Ngược lại, mỗi người đều hoan hỷ, đều có tâm yêu thương, thế giới trở thành Cực lạc. Ta bà và Cực lạc thực ra không hề khác biệt. Thế giới Cực lạc không phải do Phật A Di Đà tạo, Ta bà của chúng ta cũng không phải do Thượng đế, vua Diêm La làm chủ tể, mà kinh Phật nói chính nơi tâm chúng ta làm chủ. Tâm khởi niệm thiện, thế giới mọi thứ đều thiện, người người đều thiện, không có gì bất thiện, thế giới này chính là Hoa Tạng, là Cực lạc. Đức Phật thường nói “Tất cả pháp do tâm tưởng sinh”, người thế gian cũng thường nói “Tâm nghĩ sự thành”. Ta nghĩ đến thế giới Cực lạc thì thế giới Cực lạc liền hình thành; ta nghĩ thế giới này an định, mọi người đối xử bình đẳng, hòa thuận với nhau, không chỉ mình ta nghĩ mà mọi người cùng nghĩ, chắc chắn sẽ thành tựu. “Tâm nghĩ sự thành” thế tại sao chúng ta lại không chịu nghĩ tốt?

    Hóa giải xung đột gia đình

    Hiện tượng không hòa thuận trong gia đình rất phổ biến, vợ chồng bất hòa, xung đột thường xảy ra. Nguyên nhân do đâu? Do quan niệm mình đúng, người khác không đúng; cả hai đều nhìn thấy không đúng của đối phương thì làm sao có thể hòa thuận. Trước khi kết hôn, chúng ta thường nhìn người yêu với con mắt lý tưởng hóa, mọi thứ thuộc về người đó đều đẹp, đều vừa mắt, nhờ vậy mới có thể đi đến kết hôn. Đó là trạng thái tâm lý trước hôn nhân. Tuy nhiên, nếu vĩnh viễn nghĩ đối phương là đúng, là tốt, khi có mâu thuẫn, chúng ta giành phần sai về mình, cam kết sửa đổi thì gia hòa vạn sự hưng. Ghi nhớ cái tốt của người mới có thể hòa thuận, có thể hóa giải xung đột, và thực sự xúc tiến an định hòa bình. Gia đình là tế bào của xã hội, là tổ chức cơ bản nhất. Nhà nhà hòa thuận thì xã hội hòa thuận, đất nước giàu mạnh. Mọi người đều phản tỉnh, đều biết khuyết điểm ở chính mình. Nói người khác sai chính là sai lầm to lớn. Ngày nay, đa số chúng ta phạm phải sai lầm này. Người khác làm gì có sai lầm, đạo lý này hiếm người hiểu được, chỉ có Phật Bồ tát hiểu. Vì sao nói người khác đều không có lỗi? Vì sai ở ngay chính chúng ta.

    “Cảnh tùy tâm chuyển”, tâm là tâm của chính mình, bên ngoài là cảnh giới tùy theo tâm mình mà thay đổi. Bên ngoài bất thiện do tâm ta bất thiện, chính ta chuyển cảnh giới thành bất thiện. Khi tâm thiện rồi, cảnh giới bên ngoài chẳng phải thiện hết rồi sao? Cho nên hãy nghĩ lại xem sai là do đâu, sai ở chính mình do phiền não tập khí khởi hiện hành. Giới-Định-Huệ không khởi hiện tiền, đức Phật thường giảng trong đại kinh “Tất cả chúng sinh đều có trí tuệ đức tướng của Như Lai”, trí tuệ đức tướng của chúng ta không thể hiện bày, do tham sân si mạn, tự tư tự lợi,… khởi hiện hành làm cho con người xảy ra xung đột, còn nếu là trí tuệ đức hạnh tướng hảo thì sẽ không xảy ra xung đột lẫn nhau. Vì chính tâm chúng ta không tốt, trong tâm có tự tư tự lợi, có danh vọng lợi dưỡng, có tham sân si mạn, có năm dục sáu trần, nên sai lầm lớn là ở chính mình. Trong kinh giáo Đại thừa đức Phật thường nói: “trong tự tánh thảy đều không có”. Đại sư Huệ Năng là người khai ngộ, trong đàn kinh ngài cũng nói “vốn dĩ không một vật, chỗ nào dính bụi trần”. Trong tâm thanh tịnh, trong chân như bổn tánh của chính mình không hề có thứ gì, trong sạch thuần khiết, chỉ có trí tuệ, đức tướng. Mê mất đi tự tánh của chúng ta, đem trí tuệ biến thành phiền não, đem đức năng biến thành ác trược, việc xấu nào cũng làm, đem tướng hảo biến thành thô xấu, biến thành đời ác năm trược, biến thành ba cõi sáu đường, do đâu mà ra? Do chính chúng ta biến hóa ra. Tự mình biến ra, tự mình hưởng thọ, thì còn có thể trách ai.

    Cho nên nói sai là hoàn toàn sai ở chính mình. Thực tế hiện tại mọi người đều sai, cả thế gian đều sai. Do đó người giác ngộ rất khổ, người giác ngộ không thể cứu nổi thế gian. Tuy nhiên người giác ngộ có thể cứu chính mình, chúng sinh mê hoặc cùng với người giác ngộ bất hòa, người giác ngộ có thể hòa thuận với chúng sinh mê hoặc, vì người giác ngộ không tranh với họ. Họ muốn tiền, chúng ta đưa tiền, muốn danh đưa danh, muốn thứ gì, ta cho thứ đó. Chúng ta không mong cầu thì không xảy ra xung đột. Vì cả hai cùng tham cầu nên mới xảy ra xung đột. Người mê cho rằng nếu không tranh thì không được, người trí hiểu rõ nhường nơi này, thì lại được ở nơi kia, có khi còn được nhiều hơn cái đã cho. Càng xả càng được nhiều, không cần phải cầu. Đó là đạo lý đức Phật đã dạy nhưng đáng tiếc, chúng sinh lại không tin.

    Cầu vãng sinh Tịnh độ, thực hành xả bỏ

    Chúng tôi đã giảng điều này hàng trăm lần ngàn lần, nhưng không có người nghe thấu, không có người chịu làm theo. Chúng tôi vẫn phải giảng hàng vạn lần, ai nhập tâm, y giáo phụng hành thì sẽ được lợi ích. Nhiều năm giảng như vậy, chỉ được số ít, khoảng ba hoặc bốn người làm theo. Họ không tranh tài mà có thể xả tài. Không luận làm sự nghiệp gì, họ đều kiếm được tiền, trong khi người khác lỗ vốn. Ở đây cư sĩ Phó là một trong số ít những người đó, họ cứ xả ra, làm tài thí, pháp thí, vô úy thí, liều mạng mà làm. Ở Đài Loan cũng có một hai người, ứng dụng trong suốt mười mấy năm, nói với chúng tôi rằng thật hiệu nghiệm, Phật không gạt chúng ta. Bản thân chúng tôi cũng đã ứng dụng qua 50 năm, thực chứng hiệu nghiệm.

    Người thế gian hy vọng được nhiều tiền của, hy vọng được thông minh trí tuệ, được khỏe mạnh sống lâu, mà không nghe lời đức Phật thì làm sao đạt được sở nguyện. Mỗi ngày tâm không bình, tâm oán hận, thì chẳng những không đạt được, mà mạng càng ngày càng bị tổn hại. Sau khi chúng tôi từ Nhật Bản trở về, nghĩ đến câu nói của Lão Tử: “Hòa đại oán, tất hữu dư oán, an khả dĩ vi thiện”, có nghĩa “Hóa giải xung đột sâu nặng”, là yếu tố mỗi người chúng ta đều phải có. Gia đình xung đột, vợ chồng xung đột, rộng hơn nữa là xã hội, quốc gia, chủng tộc, tôn giáo xung đột, nên hóa giải xung đột là vô cùng cần thiết. Không hóa giải thì phiền phức, đời đời kiếp kiếp oan gia đối đầu, không hề ngừng dứt, đôi bên đều thống khổ. Trong tâm thanh tịnh của chúng ta không có xung đột, nên chỉ cần xuất hiện xung đột nhỏ thì liền chướng ngại việc vãng sinh. Khi sắp vãng sinh, oan gia trái chủ tìm đến bên thân chúng ta để báo thù, không để chúng ta vãng sinh, đó cũng chính là ma chướng mà chúng ta thường nói đến.

    Hôm qua, chúng tôi gặp một người đến từ Malaysia, người này bị ma dựa. Đây là trường hợp nghiêm trọng nhất trong rất nhiều người bị ma dựa, chúng tôi liền khuyên họ nên hóa giải, không hóa giải đời đời kiếp kiếp đôi bên đều chịu khổ, giày vò lẫn nhau. Thế gian này bao gồm cõi trời và nhân gian đều loạn. Nhân gian không dễ ở, cõi trời không dễ đi, tốt nhất vẫn là thế giới Cực lạc. Thế giới Cực lạc có thể đến được, vạn người tu vạn người được. Không chỉ Thích Ca Mâu Ni Phật mà mười phương ba đời chư Phật thảy đều khuyên bảo chúng ta cầu sinh Tịnh độ, nếu không tin tưởng, còn hoài nghi, thì đó là ngu si tột đỉnh, là Nhất Xiển Đề, người không có thiện căn mà kinh đã nói. Do đó chúng ta tiếp nhận lời khuyên bảo của tất cả chư Phật, ngay trong đời này nhất định phải sinh Tịnh độ. Đã quyết tâm sinh Tịnh độ thì còn có thứ gì không thể xả bỏ. Mọi thứ đều xả bỏ, không còn so đo với người, sống được một ngày trên thế gian thì cứ hoan hỷ với mọi người.

    “Hang thuận chúng sinh tùy hỷ công đức”, chúng sinh muốn thứ gì, tất cả đều tùy thuận, thì khi lâm chung chúng ta mới đi được. Nhất là những người trung niên trở lên, phải xem việc này là việc lớn trong đời. Khi đến bảy mươi tuổi thảy đều buông bỏ hết. Bản thân chúng tôi, một đời này cũng chỉ hướng đến hai từ “buông xả”, lời khuyên này hoàn toàn không dư thừa, vì lời thừa là tạo khẩu nghiệp, gây ra chướng ngại. Đức Thích Ca Mâu Ni Phật, 79 tuổi nhập Niết bàn, tính theo tuổi mụ là 80 tuổi. Thực tế thế gian này còn rất dài, nhưng bản thân chúng tôi đang đứng trước ngưỡng tuổi này nên cũng đã nghĩ đến lúc sắp ra đi. Khi chúng ta có quan niệm chuẩn bị này thì mới có thể buông bỏ, mới có thể không tranh với người. Ai cần danh, ta cho danh, cần lợi ta đưa lợi, muốn cả địa cầu này, chúng ta đều nhường tất. Sau đó hân hoan vui vẻ ra đi, chúc phúc cho người ở lại sống tốt và hòa thuận.

    Đại sư Ấn Quang dạy người cầu sinh Tịnh độ bằng cách dán chữ “Chết” lên trán để hàng giờ hàng phút tâm niệm mình sắp phải ra đi, đừng nên tranh giành, đấu đá. Cuộc đời như giấc mộng, rỗng không. Sáu trăm quyển kinh Đại Bát Nhã mà đức Phật giảng trong suốt hai mươi hai năm luôn lặp đi lặp lại câu “Tất cả pháp không, sở hữu hết thảy đều không”. Khi thật sự thơng hiểu, minh tường, tâm sẽ định, không còn tranh đua. Tâm định khai trí tuệ, việc xuất thế gian sẽ dễ dàng tường tận, đọc kinh cũng dễ dàng liễu ngộ.

    Chúng ta không những phải xả cả địa cầu này, xả cả cõi dục, cõi vô sắc, mà còn phải xả luôn mười pháp giới. Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát, Phật tất cả đều phải xả. Rời mười pháp giới mới có thể đến được Nhất chân pháp giới, đây chính là sự buông bỏ mà Đại sư Chương Gia đã dạy chúng tôi. Vì sao chúng ta không ra khỏi được mười pháp giới? Vì chúng sinh sáu cõi không thể thoát khỏi luân hồi, họ không chịu xả luân hồi, đó là sai lầm. Trong pháp giới vốn dĩ không có những thứ này. Những thứ này là từ vọng tưởng, phân biệt chấp trước biến hiện ra, nên chúng uyển tưởng, không có gì là chân thật. Chúng ta lấy giả cho là thật, cái thật thì lại hoàn toàn không biết. Rất đáng thương. Hiện tại chúng ta tuy ở trong vòng lẩn quẩn của sáu cõi, nhưng nếu muốn giúp chúng sinh cũng trong vòng lẩn quẩn, thì chúng ta phải thật sự hy sinh cống hiến bằng cách y giáo phụng hành. Hãy là tấm gương cho người noi theo.

    Đời sống của bản thân chúng tôi rất thoải mái, nhiều hạnh phúc, bởi vì chúng tôi buông bỏ được. Trước lời hủy báng, chúng tôi cảm kích và thật tâm tán thán. Vì sao tán thán? Vì người hủy báng chính là ân nhân giúp ta tiêu nghiệp chướng. Nghiệp chướng nếu không thể tiêu, về sau cũng phải tiêu ở ba đường ác. Ba đường ác từ nghiệp chướng của chúng ta mà biến hiện ra. Ac nghiệp ác chướng nhất định phải tiêu, không tiêu không thể kiến tánh. Ba đường thiện cho chúng ta tiêu phước. Phước cũng phải tiêu, ác cũng phải tiêu. Sáu cõi không gì khác đó là tiêu nghiệp. Đến ba đường thiện để tiêu nghiệp thiện, ba đường ác để tiêu ác nghiệp. Tâm thanh tịnh không có ác cũng không có thiện, gọi là “chân thiện”. Trong kinh, đức Phật gọi “thiện nam tử, thiện nữ nhân”, ám chỉ người thiện ác đều không có, đó là chân thiện. Vì vậy không nên nhầm lẫn, thiện ác chỉ là tương đối trong sáu cõi luân hồi. Khi trở thành Phật Bồ tát thì thiện đó là “thuần thiện”.

    Truy nguồn gốc của xung đột để tìm cơ sở hóa giải

    Sau khi từ Nhật Bản trở về, chúng tôi đã viết ra bức hoành gồm hai câu của người xưa: “Đồ tri hòa kỳ đại oán, nhi bất tỉnh kỳ đại oán chi sở do hưng”, có nghĩa là chúng ta chỉ biết hóa giải tranh chấp, xung đột nặng nề mà không biết được cội gốc của tranh chấp xung đột ở nơi đâu. Câu thứ hai là “Tuy hòa chi dĩ chí công, nhi bất miễn hữu dư oán”, có nghĩa là dùng công bình, công chánh để hòa giải. Bức này in xong sẽ tặng đến mọi người.

    Tình huống “bằng mặt nhưng không bằng lòng”, ngoài mặt đã hóa giải nhưng trong lòng vẫn còn oán hận, vịêc này sẽ khó. Oán hận của chúng ta sinh ra từ tình chấp, cảm tình chấp trước. Tình chấp do mê mất đi bổn tánh. Trong bổn tánh không có tình chấp, mê mất đi bổn tánh mới sinh tình chấp. Cái tình này chính là phân biệt, chấp này chính là chấp trước mà kinh giáo Đại thừa gọi là tám thức, 51 tâm sở. Trong tám thức, A lại da là khởi tâm động niệm, Mạt na là chấp trước, thức thứ sáu là phân biệt, cũng là tình chấp. Sau khi mê mất đi tự tánh, đem tự tánh biến thành tám thức, gọi là tình chấp. Trong A lại da gom chứa từ vô lượng kiếp đến nay kết thành chủng tử. Vì vậy cái dư oán này không thể hóa giải. Tự tánh vốn không mê vọng, làm gì có oan kết. Cho nên muốn hóa giải oán kết, mỗi người đều phải tu phá phẩm vô minh, chứng một phần pháp thân, đến cảnh giới báo độ của chư Phật, “thật báo trang nghiêm độ của chư Phật”. Đây gọi là giải quyết triệt để cứu cánh viên mãn, việc này tương đối khó.

    Ngoài ra còn phương pháp khác, đó chính là mang nghiệp vãng sinh, sinh đến thế giới Tây phương Cực lạc, thì vấn đề này cũng được giải quyết cứu cánh viên mãn. Cho nên câu nói của Lão Tử, chúng ta biết, ngay trong một đời này, nếu không sinh đến thế giới Tây Phương Cực Lạc thì rất khó hóa giải. Vì cái tình kết trong A lại da thức không thể khai mở. Chúng ta xung đột với tất cả chúng sinh trên thế gian, phiền phức rất lớn, đời đời kiếp kiếp khổ không nói ra lời. Chúng ta có thể đi đến thế giới Tây Phương Cực Lạc, sau khi đi sẽ trở lại, thừa nguyện tái lai, giúp đỡ những chúng sinh khổ nạn. Tình kết mê đã quá nặng, là gốc của khổ nạn, chúng ta đến giúp đỡ, làm người hòa giải. Chư Phật Bồ tát ứng hóa ở mười pháp giới không gì khác hơn là làm người hòa giải.

    Cho nên câu thứ nhất này, “Đồ tri hòa kỳ đại oán, nhi bất tỉnh kỳ đại oán chi sở do hưng”, ý tứ sâu sắc vô cùng, cho thấy việc học Phật nếu không thành tựu thì không thể giải quyết được vấn đề của chính mình.

    Vua Thương Thang, một bậc thánh nhân đã từng nói “Vạn phương hữu tội, tội tại trẫm cung”, người trong thiên hạ có tội, tội đó do ta. Bởi vì ông là quốc vương, nhân dân có tội, cũng vì quốc vương không dạy tốt. Chúng ta thể hội ý này, quay đầu nhìn lại gia đình mình. Một người trong gia đình không tốt, thì chính ta có tội, không thể trách cha mẹ, anh chị em. Giác ngộ mà không thể cảm hóa được người nhà thì có tội, lỗi ở chính mình. Thánh nhân không giống người thường. Người thường quy đúng về ta, quy lỗi cho đối phương, như vậy là đại tội, không tội nào nặng hơn. Người lãnh đạo bất cứ đoàn thể nào, đoàn thể không tốt thì người lãnh đạo có tội. Trách nhiệm của người lãnh đạo gói gọn trong ba chữ: “Quân, Thân, Sư” Chỉ cần làm tròn ba chữ này, công đức vô lượng.

    Quân là lãnh đạo, kế hoạch chiến lược, dẫn dắt. Thân là chăm lo, nuôi dưỡng. Sư là giáo dục, nếu giáo dục không tốt, chúng ta không thể giải quyết vấn đề đời sống của nhân dân, không thể lãnh đạo, tội lỗi sẽ rất nặng. Lời nói của vua Thang rất có đạo lý, người lãnh đạo các cấp trong xã hội nên hiểu ý này. Ngoài ra Trang Tử, là một dân thường cũng nói “dĩ đắc vi tại nhân, dĩ thất vi tại kỷ.”

    Trong hội nghị ở Cang Sơn chúng tôi đã dẫn hai câu nói trên, nếu chúng ta làm công tác hòa bình thì phải chuyển đổi quan niệm, người khác đều đúng, lỗi lầm là chính mình. Nói người khác sai là ta sai, người khác đúng là ta đúng. Những người tham dự sau khi nghe rất cảm khái và cho rằng quá khó. Khó cũng phải làm. Đây chính vì thế giới an định hòa bình mà cống hiến. Chỉ nói trên miệng, kêu gọi hòa bình, kêu gọi an định, thì hòa bình an định không thể được thực hiện. Người làm công tác hòa bình cần ưu tư điều này. Trung Quốc có một thánh nhân là vua Thuấn, vua Thuấn nhìn thấy mọi người đều đúng, chỉ có mình sai, cho nên mỗi ngày phản tỉnh, mỗi ngày thay đổi, tự làm mới, trở thành đại thánh nhân.

    Cuối cùng, tất cả chúng ta hãy đồng khích lệ lẫn nhau. Người xưa nói “Nhiên tắc thánh nhân, thường thọ thiên hạ chi trách” là người tốt, học thánh hiền, đi con đường chánh pháp, ắt sẽ có nhiều người đố kỵ, hủy báng, nhục mạ, chúng ta phải chịu trách cứ của thiên hạ, không nên phát khởi oán hận trách cứ người khác thì oán hận từ vô lượng kiếp mới có thể hóa giải được.

    Lời này của thầy Tịnh Không Pháp sư
     
    #2
    hai nhoThanks.
  3. Việt trung

    Việt trung T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    272
    Đã được cảm ơn:
    269
    Đức Phật cho rằng, muốn sống hòa bình với nhau, người ta phải tiêu diệt ngay từ trong trứng dục vọng tham - sân - si, là gốc khởi lên tranh giành mâu thuẫn
    Nhiều chuyên gia Âu Mỹ cho rằng: Phật tử cũng như người Ấn Độ rất hiền hậu, không thích gây hấn, và rất dễ chung sống hòa bình với người khác.
    Nhìn Đạo Phật, thấy luôn, đó là những người mang tính hòa giải rất cao. Phật tử không chỉ hòa giải với người khác mà họ còn hòa giải với từng con vật bé nhỏ. Họ không sát sinh, như thể sợ rằng, mình ăn thịt chúng, rồi không thoát được kiếp luân hồi sinh tử, đến một ngày nào lại phải trở thành một con vật nào đó, để cho con vật đã từng bị mình ăn thịt ăn lại.
    Tư tưởng từ bi của Phật giáo còn thấm nhiễm sâu nặng trong đời sống của người Việt. Ở nhiều nơi, khi giết thịt một con gà hay con chó chẳng hạn, người ta bèn nói "hóa kiếp này mày sang kiếp khác". Câu nói đó thể hiện sự áy náy của người ta rằng: ta không muốn giết thịt mày đâu, ta chỉ mở một cung đường mới cho mày đi trên vòng luân hồi, hoặc giúp mày hóa kiếp mà thôi.
    Rất nhiều khách đến Ấn Độ, ngạc nhiên rằng, người ta chìa tay xin khách từng đồng xu lẻ, được rồi, lại cầm tiền mua ngay một miếng bánh mỳ, đem sang bãi cỏ vườn hoa cho con bò ăn.
    Ở đời, khi gặp bệnh người ta mới chữa, đó là phương pháp trị liệu. Nhưng có rất nhiều căn bệnh quái ác như ung thư chẳng hạn, nhiều khi bắt bệnh và chữa quá muộn thì không tránh khỏi hậu quả xấu.
    Trong hòa giải cũng vậy, có những cặp vợ chồng khi hòa giải thì chồng bát đã vỡ. Còn trên chiến trường thì, một cuộc chiến dừng lại quá muộn, đã khiến cho kẻ thua thì vong thân, kẻ thắng thì tổn thất nặng nề "sống cũng như chết". Lão Tử nói: "Mọi người đều biết đề phòng hậu họa, nhưng không biết làm cho hậu họa đừng sinh ra".
    Có thể nói, Phật giáo là những người muốn đề phòng hậu họa ngay từ chân móng của duyên khởi, hơn thế còn tìm cách không để cái duyên phải đi hòa giải nảy sinh. Phật giáo có phương ngôn: xa rời tham - sân - si.
    -Tham (tham lam): Ở đời mọi tranh giành, đấu đá, giết chóc đều khởi lên từ tham lam. Người Trung Quốc có câu: "Cùng nỗi lo thì người ta dựa cậy nhau, nhưng cùng mối lợi, người ta cắn xé nhau".
    Người Việt đã lột tả dục vọng này qua cụm từ "chó tranh xương". Những con vật đang chơi vui vẻ, bỗng ai đó ném cho khúc xương, thế là chúng cắn xé tranh giành nhau.
    Tham quyền, khiến người ta giành giật, hất cẳng, thậm chí dùng thủ đoạn xảo quyệt triệt tiêu nhau. Tham tiền, khiến người ta giả dối, làm hàng giả, cân điêu, gian dối, mua rẻ bán đắt, rồi kéo hội kéo bè thanh toán nhau. Tham sắc dục, khiến người ta có thể dùng dao, a xít, súng đạn tranh giành, đâm chém lẫn nhau vì ghen tuông, đến mức văn hào Shakespeare đã phải la lên "phần lớn bi kịch của nhân loại diễn ra trên giường ngủ".
    -Sân (nóng giận): Người Việt nói "no mất ngon, giận mất khôn". Một khi đã mất khôn, con người cư xử như mang bản năng bạo lực của muông thú, một câu, một chữ cũng chẳng nhường, họ lăn vào tranh giành đấu đá lẫn nhau.
    Người Trung Quốc có câu "quân tử đấu khẩu, tiểu nhân đấu nhau chân tay". Người có học hay danh dự, một khi đã đánh mất sự kiểm soat của bản thân, liền cư xử như kẻ võ biền. Còn người chỉ sống bằng cơ bắp lại càng thể hiện bản năng bạo lực mạnh hơn. Dầu đổ thêm vào lửa, càng đẩy người ta vào thảm kịch. Nóng giận là cây cầu bắc vào tất cả các cuộc cãi cọ hay tranh chiến của thế giới này.
    -Si (si mê): Người phương Tây có câu "Hãy yêu như điên nhưng đừng yêu như một thằng điên". Điên tức là đã đánh mất lý trí. Điên vì say mê cờ bạc, cay cú sát phạt , rồi đâm chém nhau. Điên vì ma túy thì vong thân, mất danh dự, điên vì rượu thì say sỉn, đòi đánh nhau. Điên vì tình thì thế giới đã từng chứng kiến biết bao bi kịch.
    Nào Trụ Vương say nàng Tô Đắc Kỷ đã đẩy cả nước Trung Quốc thời xa xưa vào các cuộc binh đao khói lửa, rồi chính mình phải bước lên giàn thiêu. Hay như Paris cuỗm đi nàng Hê-len của Hy Lạp, mà đẩy cả thành Tơ-roa và cuộc chiến thảm khốc chín năm dòng. Rút cục thành bị san phẳng. Còn những người Hy Lạp chiến thắng trở về thì bị vong thân.
    Đạo Phật rất đề cao nguyên lý Nhân -Quả. Vì thế, Đức Phật cho rằng, muốn sống hòa bình với nhau, người ta phải tiêu diệt ngay từ trong trứng dục vọng tham - sân - si, là gốc khởi lên tranh giành mâu thuẫn. Đức Phật còn dạy về nhân ngắn - quả ngắn, nhân dài - quả dài, nghĩa là dù bất cứ lúc nào, bất cứ đâu, khi người ta làm gì thì đều gieo nguyên nhân, hay khởi duyên nào đấy để chính nó sau này sẽ lớn lên thành kết quả, dành cho người đã gieo. Vì thế dù làm gì người ta không nên gieo nhân xấu để gặp quả xấu, mà nên gieo nhân tôt để hái quả tôt lành.
    Người ta nên gieo nhân lành hái quả thiện. Bởi vì thiện giả thiện lai. Chớ nên gieo nhân xấu hái quả ác, vì ác giả ác báo. Người Trung Quốc có phương ngôn mô tả nguyên lý nhân quả như: "Giúp người nấu cơm thì được ăn, giúp người đánh nhau thì chảy máu". Vậy đó người ta nên giúp người tốt làm việc thiện để gặp sự tôt đẹp , chớ nên giúp kẻ xấu làm việc ác mà mang họa vào thân.
    Cao hơn thế Ngài chỉ dẫn sống theo Tứ diệu đế.
    1-Khổ đế: Nhận thức được nỗi khổ luân hồi của kiếp người.
    2-Tập đế: Luyện tập việc tiêu trừ các dục vọng tham sân si
    3-Diệt đế: Tiêu trừ triệt để hơn những dục vọng đó
    4-Đạo đế: Duy trì khổ luyện để biến con đường tu trì thành chân lý của đạo, diệt khổ, cứu khổ, cứu nạn cho mình và mọi chúng sinh.
    Đạo Phật có hai nhánh chính: Tiểu thừa và Đại Thừa. Tiểu thừa nhắm đến Tự Giác ngộ. Đại thừa nhắm đến Giác Tha. Nghĩa là sau khi đã tự giác ngộ mình, người ta phải tiến đến giác ngộ cho người khác.
    Ngay từ điểm khởi đầu, Đạo Phật đã tiến hành hòa giải với bản thân mình. Đức Phật kêu gọi không sát sinh hãy ăn chay, điều đó không chỉ là cách hòa giải với vạn vật, mà khởi từ mình đi, con người không ăn những đồ có nhiều chất đạm để có thể đốt lên ngọn lửa mạnh mẽ của dục vọng, con người ăn rau có, giống những con vật ăn rau cỏ thường hiền lành hơn những con vật ăn thịt.
    Sau khi tự hòa giải với mình, nghĩa làm dịu lắng, bình an dục vọng của mình, con người mới có thể tiến hành hòa giải với người khác. Đó, theo tôi có lẽ là một trong những thông điệp vĩ đại của Phật giáo.
    Có một phương ngôn triết học nổi tiếng là "Sống là sống với". Quả vậy, không ai sống được một mình, mà người ta phải sống với, sống lẫn, sống trong với người khác và vạn vật. Vậy thì Phật giáo với phương châm hòa giải từ mình, tiến đến hòa giải với người khác, rồi hòa giải với vũ trụ hẳn là cách tạo ra một môi trường hòa giải rộng lớn bao la để con người và vạn vật có thể sống cùng nhau một cách tốt lành.
    Nguyễn Hoàng Đức (VietNam net)
     
    #3
  4. crystal tears

    crystal tears T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    21 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    239
    Đã được cảm ơn:
    191
    thích những triết lí như này :)
     
    #4
  5. hai nho

    hai nho Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    27 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    105
    Đã được cảm ơn:
    5
    Bai viet hay khong biet chinh minh co quan chieu duoc khong nhi.....
     
    #5

Chia sẻ trang này