Gia Tài thật sự của chúng ta

Thảo luận trong 'PHẬT MÔN TỔNG LUẬN' bắt đầu bởi Việt trung, 4 Tháng ba 2013.

  1. Việt trung

    Việt trung T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    272
    Đã được cảm ơn:
    269
    Có một thứ mà bạn phải mang theo khi chết: đó là nghiệp. Nghiệp là kết quả của những hành động của chúng ta. Nghiệp tốt và nghiệp xấu theo ta không rời bước. Ta không thể nào xua đuổi nó được dù ta có muốn đi nữa.

    “Sự Khẩn Cấp Chụp Lấy Tôi”

    Dưới thời Ðức Phật có một vị tỳ khưu trẻ sinh trưởng trong một gia đình giàu có. Trẻ trung và tráng kiện, thầy có đủ cơ hội để hưởng thụ mọi lạc thú của cuộc đời trước khi xuất gia. Thầy có sức khỏe, có đông bạn bè và thân quyến, và sự giàu có sung túc này khiến thầy được mọi người chiều chuộng và làm vừa lòng. Nhưng thầy đã từ bỏ tất cả để đi tìm sự giải thoát.

    Một ngày nọ, nhà vua cưỡi ngựa dạo trong rừng. Thấy nhà sư trẻ, nhà vua dừng ngựa, đến gần và hỏi, “Thưa đại đức, đại đức còn trẻ trung và khỏe mạnh, và đang ở vào lứa tuổi đẹp nhất của cuộc đời, Ðại đức lại sinh trưởng trong một gia đình giàu có. Tại sao đại đức bỏ lỡ cơ hội để hưởng thụ tuổi trẻ của mình? Tại sao lại từ bỏ gia đình, khoác áo nhà tu và sống một mình? Ðại đức có thấy cô đơn không? Có thấy chán nản không?”

    Nhà sư trẻ trả lời, “Thưa ngài, khi nghe lời giảng dạy của Ðức Phật, trong tôi đã khởi lên một tinh thần cấp bách. Sự cấp bách này đã thúc đẩy tôi. Tôi muốn trích xuất ra từ cơ thể này những cái gì quí báu nhất trước khi tôi từ giã cõi đời. Ðó là lý do tại sao tôi từ giã đời sống thế tục và khoác lên mình chiếc y vàng.”

    Nếu bạn vẫn chưa đồng ý là cần phải hành thiền một cách cấp bách — mà không dính mắc vào thân thể hay đời sống — thì những lời dạy sau đây của Ðức Phật cũng có thể làm bạn đổi ý mà tinh tấn thực hành. Ðức Phật dạy chúng ta phải luôn luôn ý thức rằng thân thể này chẳng gì khác hơn là sự hợp thành của danh và sắc. Danh và Sắc không thể tồn tại được dù trong một thời điểm ngắn ngủi. Danh Sắc trôi chảy không ngừng. Một khi đã có thân tâm này, thì chẳng có cách gì làm cho nó đừng già. Khi còn trẻ ta muốn mình mau lớn, khi lớn tuổi lại muốn mình đừng già.

    Chúng ta muốn được khỏe mạnh, nhưng sự mong mỏi của chúng ta không bao giờ được thỏa mãn. Chúng ta bị đau khổ và bất toại nguyện, bị bệnh tật dày xéo suốt cuộc đời. Chúng ta không thể nào sống mãi mãi được. Tất cả chúng ta đều phải chết. Chết là điều trái ngược với lòng mong cầu của chúng ta, nhưng chúng ta không ngăn cản được. Chỉ có một điều là lúc nào cái chết sẽ đến mà thôi. Ta không thể nào ngăn cản đừng cho thân thể này thay đổi hay biến chuyển theo thời gian.

    Không một ai trên thế gian này có thể cam kết rằng những điều ước ao của chúng ta về một đời sống phát triển, khỏe mạnh và bất tử sẽ được bảo đảm. Người ta từ chối chấp nhận sự thật. Già muốn làm cho trẻ ra. Các nhà khoa học cố gắng tìm đủ mọi phương pháp, phát minh ra những máy móc kỳ diệu để trì hoãn tiến trình hủy diệt của con người. Họ cố tìm cách làm sống lại những người đã chết. Khi đau ta uống thuốc để cảm thấy dễ chịu. Nhưng dù cho có lành bịnh thì ta cũng đau lại, không thể đi ngược lại với thiên nhiên. Chúng ta không thể tránh khỏi già, bệnh, chết.

    Ðiểm yếu đuối chính của chúng ta là thiếu an toàn. Hãy nhìn những sinh vật khác, những con thú, và nhất là con người. Có chỗ trú ẩn nào để tránh khỏi già, bệnh và chết không?

    Nếu bạn hành thiền tích cực, bạn sẽ không ngạc nhiên khi thấy những sự kiện này hiển bày trước mắt bạn. Nếu bạn có thể thấy bằng trực giác sự sinh diệt của các hiện tượng thân tâm, bạn sẽ biết rằng chẳng có một chỗ an toàn nào để ẩn trú cả. Không có một nơi nào an toàn. Dầu trí tuệ của bạn chưa đạt được điểm này, nhưng khi suy tư về sự không bền vững của cuộc sống cũng khiến bạn có những tư tưởng khẩn cấp và một sự khích lệ mạnh mẽ trong việc hành thiền cũng phát sinh. Thiền minh sát có thể dẫn bạn đến một nơi thoát khỏi những điều sợ hãi này.

    Con người cũng có một điểm rất yếu nữa là không có quyền sở hữu. Ðiều này có vẻ kỳ lạ. Chúng ta được sinh ra, chúng ta bắt đầu có sự hiểu biết, chúng ta có tín nhiệm, phần lớn có việc làm và mua sắm với tiền lương của mình. Chúng ta gọi đó là tài sản của chúng ta. Và trong một mức độ tương đối, đó là những gì mà ta có. Không nghi ngờ gì về việc này. Nếu tài sản thật sự là của ta thì ta không bao giờ bị xa rời chúng. Nếu chúng bị vỡ hay mất, thì làm sao ta có thể gọi đó là của sở hữu của chúng ta? Trong ý nghĩa tuyệt đối của nó, khi con người chết, chẳng có thể mang theo được gì. Mọi vật chúng ta có được, chúng ta tồn trữ, thu vét, đều phải để lại. Bởi thế, có thể nói rằng, tất cả chúng sanh đều không có quyền sở hữu. Vào lúc chết, tất cả tài sản đều phải bỏ lại.

    Của sở hữu chia làm ba loại. Bất động sản là những thứ ta không mang đi được như đất đai, nhà cửa, v.v… Theo tục đế, thì nó thuộc về bạn, nhưng bạn phải bỏ nó lại khi bạn chết. Loại tài sản thứ hai, là động sản, là những thứ ta có thể mang đi được như ghế bàn, áo quần, đồ dùng, v.v… Sau đó là kiến thức, mỹ thuật và khoa học, tài năng bạn dùng để duy trì cuộc sống và gia đình. Bao lâu chúng ta còn có một cơ thể lành mạnh thì tài sản, kiến thức rất cần thiết, tuy nhiên, không có một bảo đảm nào để tránh khỏi sự mất mát. Bạn có thể quên những điều bạn biết. Bạn có thể bị cấm đoán bởi chánh quyền, hay gặp những chuyện bất hạnh khác khiến bạn không thể xử dụng những hiểu biết của bạn. Chẳng hạn như bạn là một bác sĩ giải phẫu, nhưng chẳng may tay bạn bị gãy hoặc gặp những bất trắc khác khiến bạn bị loạn thần kinh nên bạn không thể tiếp tục nghề nghiệp của mình.

    Không một loại tài sản nào trên đây có thể đem lại sự an toàn cho bạn ngay khi bạn còn đang sống trên mặt đất này nói chi đến đời sau. Nếu bạn hiểu rằng mình chẳng làm chủ một thứ gì cả, và sự sống này chuyển biến không ngừng, thì bạn sẽ cảm thấy an lạc nhiều hơn khi mọi đổi thay xảy đến cho bạn.

    Gia Tài Thật Sự Của Chúng Ta

    Tuy nhiên, có một thứ mà bạn phải mang theo khi chết: đó là nghiệp. Nghiệp là kết quả của những hành động của chúng ta. Nghiệp tốt và nghiệp xấu theo ta không rời bước. Ta không thể nào xua đuổi nó được dù ta có muốn đi nữa.

    Sự tin tưởng rằng nghiệp là gia tài của bạn, khiến bạn hăng say trong việc hành thiền. Bạn sẽ hiểu rằng những hành động thiện là căn bản, là vốn đầu tư hạnh phúc trong tương lai, và hành động bất thiện sẽ đem lại cho bạn nhiều đau buồn sau này. Ðược như thế, bạn sẽ làm nhiều việc thiện phát xuất từ lòng từ ái. Bạn sẽ giúp đỡ cho bệnh viện, cho những người đau khổ vì thiên tai; bạn hỗ trợ cho những người trong gia đình, các bà con thân quyến, lo cho người già, người tàn tật và cô đơn, bạn bè, và những người cần sự giúp đỡ. Bạn muốn tạo một xã hội tốt đẹp hơn bằng cách giữ gìn giới luật trong sạch; có lời nói và việc làm hợp theo lẽ đạo. Bạn sẽ đem lại sự bình an cho mọi người xung quanh bằng cách hành thiền và chế ngự các phiền não đang dâng tràn trong tâm mình. Bạn sẽ tuần tự thành đạt các tuệ giác, và cuối cùng nhận chân được mục đích tối hậu. Tất cả các việc làm như bố thí, cúng dường, giữ gìn giới luật cũng như hành thiền đều sẽ theo bạn sau khi bạn chết như bóng với hình. Bởi thế, hãy cố gắng làm các việc lành!

    Tất cả chúng ta đều nô lệ cho ái dục. Ðó là một điều hèn hạ xấu xa, nhưng đó là sự thật. Ái dục chẳng bao giờ no chán, vô chừng vô độ, không sao thỏa mãn nổi. Khi nhận được một vật chưa đúng ý mình, bạn tìm cách để có một vật khác. Và khi có được vật mình ưa thích rồi, bạn lại muốn được một vật mới lạ khác nữa. Lòng tham muốn không bao giờ được thỏa mãn. Ðó là bản chất cố hữu của con người. Túi tham không đáy! Tham ái không bao giờ thỏa mãn được tham ái. Nếu hiểu đúng đắn chân lý này, chúng ta sẽ không tìm kiếm sự thỏa mãn bằng cách tự hủy hoại mình như thế. Vì vậy, Ðức Phật nói: “Biết đủ là gia tài lớn lao nhất.”

    Bạn hãy đọc câu chuyện về người đan rổ sau đây: Có một người đan rổ bình dị, luôn luôn vui sống với công việc của mình. Anh ca hát, và huýt sáo suốt ngày trong khi ngồi đan rổ. Tối đến, anh trở về căn chòi lá bé nhỏ của mình và ngủ một giấc ngủ ngon lành. Ngày nọ, một nhà triệu phú đi ngang qua chỗ anh bán rổ. Thấy anh nghèo nàn, nhà triệu phú thương hại và tặng một ngàn đồng.

    Anh đan rổ nhận tiền với lòng biết ơn. Anh ta chưa từng có đến một ngàn đồng trong đời. Anh cầm tiền và trở về căn chòi xiêu vẹo của mình. Anh phân vân không biết nên cất ở đâu. Căn lều này chẳng an toàn chút nào. Suốt đêm anh trằn trọc không ngủ vì sợ trộm, sợ chuột cắn nát tiền.

    Sáng hôm sau, anh đem túi tiền ra chỗ mình ngồi đan và bán rổ, nhưng anh không hát và huýt sáo như thường lệ, vì anh lo lắng cho số tiền. Tối đó, anh lại mất ngủ nữa. Sáng hôm sau, anh đem tiền trả lại cho nhà triệu phú và nói: “Xin hãy trả lại hạnh phúc cho tôi”.

    Bạn có nghĩ rằng Ðức Phật không muốn bạn tạo kiến thức và uy tín, không muốn bạn hăng say làm việc để kiếm tiền nuôi bản thân và gia đình và dành dụm phòng khi đau ốm hay gặp cảnh khó khăn chăng? Không phải vậy! Bằng mọi cách, hãy xử dụng đời sống và trí thông minh của bạn để thỏa mãn các nhu cầu của mình một cách hợp pháp và lương thiện.

    Hãy tri túc, bằng lòng với những gì mình đang có! Ðừng nô lệ cho lòng tham ái của mình. Ðó là thông điệp của Ðức Phật. Hãy suy tưởng về sự yếu kém của chúng sanh, để tận dụng tối đa thân thể và đời sống này trước khi nó quá già, quá bệnh, không đủ sức để hành thiền và trở thành một cái thây vô dụng
     
    #1
    bian.tuThanks.
  2. ChânKhông

    ChânKhông T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    509
    Đã được cảm ơn:
    369
    Tội - Phước . Hết! :2cool_sexy_girl.gif:
     
    #2
    bian.tu and Việt trung Thanks.
  3. Bian.tu

    Bian.tu T. Viên Chia Sẻ Tích Cực

    Tham gia ngày:
    18 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    1,548
    Đã được cảm ơn:
    2,743
    Qua sông nhờ có thuyền nan
    Linh hồn nhờ đạo thoát bờ sông mê
     
    #3
    hai nhoThanks.
  4. phananhtuan

    phananhtuan T. Viên Chính Thức

    Tham gia ngày:
    20 Tháng mười một 2012
    Bài viết:
    121
    Đã được cảm ơn:
    123
    Tuấn xin trích một đoạn kinh nói về thân và nghiệp của chúng sinh
    Họ lại hỏi, ‘Thưa Thế tôn, cái gọi là ‘thân thể’, thật
    ra là gì?"
    Đức Thế tôn nói, "Thân còn được gọi là ‘bốc sáng’,
    là ‘lửa cháy’, là ‘đờm dãi’, là ‘phun ợ’, là ‘viếng nghĩa
    trang’, là ‘ngu muội’, là ‘gánh nặng’, là ‘khổ vì sinh’,
    là ‘động vì sinh’, là ‘khổ não vì sinh lực’, là ‘mang lại
    cái chết và lìa người thân thương’. Những sự như vậy
    đều là tên gọi của ‘thân’.
    Họ lại hỏi, "Thế nào là sống ? thế nào là chết?"
    Đức Thế tôn đáp, "Này những người sống lâu, các
    ông nên biết, ‘thức’ chết còn ‘nghiệp’ trường tồn. Cái
    gọi là ‘thân’, gắn liền với hàng triệu gân mạch, tám
    mươi bốn ngàn lỗ chân lông, mười hai ngàn chi và hơn
    ba trăm sáu mươi đốt xương. Lại có tám mươi bốn
    ngàn loại ký sinh trùng sống bên trong thân thể. Tất cả
    đều sẽ chết; đều đoạn diệt. Khi con người chết đi thì
    các loài trùng đều không còn hy vọng. Vì chúng kích
    động quay lại nhai nuốt lẫn nhau, nên khí trong thân
    thể bị xáo trộn. Vì vậy mà chúng phải chịu khổ não
    lớn lao, hoặc khổ vì con trai, hoặc khổ vì con gái,
    hoặc khổ vì chồng, vì vợ, tất cả các sinh vật này đều bị
    mũi tên phiền muộn đâm thủng, nhai nuốt lẫn nhau
    cho đến khi chết hết, chỉ còn lại hai con. Lại tranh đấu
    với nhau cho đến bảy ngày. Sau bảy ngày, một con
    chết, một con thoát.
    Này người sống lâu, nếu các ông tự hỏi cái gì gọi là
    ‘Pháp’? Các ông nghĩ sao? Cũng giống như các loài
    trùng kia đấu tranh nhai nuốt lẫn nhau cho đến chết,
    chúng sinh phàm phu mê muội cũng vậy, luôn tranh chấp, chém giết nhau, chẳng biết sợ sinh, sợ già, sợ
    bịnh, sợ chết.


    Kinh Chánh Pháp sanghata trang 88

    Cũng như hai con trùng kia đánh giết lẫn
    nhau, chúng sinh phàm phu mê muội cũng vậy, đánh
    giết lẫn nhau. Đến khi mạng chung, có thiện tri thức
    đến hỏi, ‘Này đạo hữu, ông đặt lòng tin của mình ở
    đâu? Có biết sinh là khổ nạn? Có biết lão là khổ nạn?
    Có biết bịnh là khổ nạn? Có biết tử là khổ nạn?’
    Người phàm phu đáp, ‘Tôi đã thấy và biết sinh lão
    bịnh tử là khổ.’ Thiện tri thức lại hỏi, ‘Vậy tại sao
    không từng cấy trồng gốc rễ điều lành? Sao không
    từng cấy trồng thiện căn, tập hợp chánh pháp, để đến
    với hạnh phúc của cả hai thế giới? Đạo hữu, cho
    chúng tôi hỏi thêm lần nữa, sao không tích tụ công đức
    để vượt thoát sinh tử? Sao không tìm hiểu đâu là nơi
    mình cần hướng tâm về? Sao không nghe tiếng trống
    đại pháp dóng lên trên toàn cõi thế? Sao không thấy
    việc cấy trồng hạt lành nơi ruộng phước Như lai, dâng
    các món hương thơm, vòng hoa, vòng đèn? Sao không
    thấy việc cúng dường ẩm thực cho Như lai, cho bốn
    chúng thanh tịnh, tỷ kheo, tỷ kheo ni, ưu bà tắt, ưu bà
    di đang dốc lòng tu học Phật Pháp?’
    Cứ như vậy họ nói lời lợi ích cho người sắp chết.
    ‘Này vua, sao không làm được việc thiện nhỏ nhoi
    nào? Này người, sinh vào cõi Diêm phù này, sao chỉ
    làm toàn việc bất thiện?’
    "Lúc ấy, vị Đại Pháp Vương nói lời kệ, khích lệ
    người sắp chết,
    ‘Gặp Như lai xuất thế,
    Nghe trống pháp quảng đại,
    Nhận kho tàng diệu pháp,

    Kinh Chánh Pháp Sanghata trang 89

    Mở niết bàn an lạc,
    Gặp được thiện duyên này,
    Sao vẫn chưa tinh tấn?’
    "Người ấy đáp rằng:
    ‘Tâm tôi vốn mê muội,
    Lại không gặp bạn hiền,
    Nên chứa mầm ô nhiễm.
    Tâm vướng đầy tham ái,
    Tạo lắm nghiệp chẳng lành:
    Giết hại nhiều chúng sinh;
    Phá chúng Tăng hòa hợp;
    Dùng tâm lý chấp ngã,
    Đập phá tháp cùng chùa;
    Thường nói lời phỉ báng
    Làm phiền lòng mẹ cha.
    Nay những nghiệp đã tạo,
    Tôi thấy rõ tất cả.
    Tôi thấy tôi sinh vào
    Cõi địa ngục Hào khiếu,
    Vào địa ngục Chúng hợp,
    Chịu đau đớn không cùng.
    Rồi vào ngục Đại nhiệt,
    Lại chìm cõi Vô gián,
    Gào thét cõi Đại liên,
    Sợ hãi cõi Hắc thằng,
    Hàng trăm lần chưa hết.
    Chúng sinh cõi địa ngục
    Bị lôi xuống không ngừng,
    Nên cứ hoài sợ hãi.
    Rơi trăm ngàn do tuần,

    Kinh Chánh Pháp Sanghata trang 90

    Sâu thẳm trong nỗi sợ,
    Như tuột vào lòng phễu
    Không tìm được lối ra.
    Hàng ngàn đao gươm bén,
    Trong cõi ngục đao binh [Kshura].
    Trăm ngàn lần vô số
    Rừng gươm và núi đao
    Cắt thân hình đứt đoạn,
    Vì nghiệp cảm mà thành.
    Lại có cơn bão lớn
    Xốc tung thân thể lên,
    Xốn xang không kể xiết.
    Chúng sinh nào cũng thấy
    Thân tôi đầy đớn đau.
    Cướp tài sản người khác
    Giữ hết làm của mình,
    Lại chẳng từng cho ai.
    Giữ con trai con gái,
    Giữ cha mẹ anh em,
    Giữ thân nhân bằng hữu,
    Giữ gia đinh, nô tỳ,
    Giữ ngựa bò, gia súc.
    Tôi lạc lối lầm đường,
    Sa đọa cảnh giàu sang.
    Mang bạc vàng châu báu,
    Gấm vóc cùng ngọc ngà,
    Xây lầu thành nguy nga,
    Người ra vào tấp nập.
    Nhạc du dương không dứt,
    Tham đắm cùng âm thanh.

    Kinh Chánh Pháp sanghata 91

    Thân mình tẩm nước thơm,
    Chẳng từng nghe thỏa mãn.
    Ôi thân thể tham lam,
    Vì thân mà lầm lạc,
    Chẳng còn nơi nương tựa,
    Bây giờ và tương lai,
    Khi bão lớn nổi lên,
    Thân xốc tung từng mảnh.
    Lưỡi quen nếm vị ngọt,
    Trên đầu quen kết hoa,
    Mắt mê mờ sắc đẹp,
    Không thể nương dựa vào.
    Mắt này đã nhiều lần,
    Là nhân tạo nghiệp dữ.
    Cũng như các nghiệp dữ
    Vì tai mà sinh ra.
    Cánh tay mang vòng quí,
    Nhẫn đeo đầy ngón tay,
    Cổ lấp lánh trai ngọc,
    Trang sức nặng hai chân,
    Vòng vàng quanh mắt cá
    Toàn thân phủ ngọc ngà.
    Đầy chuỗi vàng vòng bạc
    Hưởng vô tận giàu sang.
    Tâm khoái lạc đam mê,
    Quen cảm giác êm dịu,
    Tham đắm cùng lụa là,
    Thảm đẹp với chăn êm.
    Nuông thân trong xa xỉ
    Tẩm thân bằng nước quí,

    Kinh Chánh Pháp sanghata trang 92

    Xông ướp đủ loại hương,
    Trầm hương cùng chiên đàn,
    Không gian mùi tỏa ngát.
    Xạ hương, hương xoa quí,
    Xoa tẩm cả thân hình.
    Y phục toàn lụa mịn,
    Trắng thanh khiết tinh nguyên.
    Bước xuống từ lưng voi,
    Lại bước lên lưng ngựa,
    Tôi thấy tôi tôn quí
    Như một vị đại vương,
    Những con người tầm thường
    Gặp tôi là trốn chạy
    Quanh tôi đầy mỹ nữ,
    Múa hát thật du dương.
    Súc vật kia vô hại,
    Tôi săn giết không chừa.
    Làm đủ điều bất thiện,
    Không biết chuyện đời sau.
    Nhai nuốt thịt chúng sinh,
    Nghiệp gây nên như vậy,
    Tự tạo lắm khổ đau,
    Không biết chết là gì.
    Quá nuông chìu bản thân.
    Bây giờ chết đã đến,
    Chẳng còn ai che chở.
    ‘Này người thân của tôi,
    Sao nhìn tôi như thế?
    Vì sao xé áo y,
    Khóc than thật ảo não,

    Kinh Chánh Pháp Sanghata trang 93

    Bức tóc rồi đấm ngực,
    Rãi bụi dơ lên đầu?
    Tôi sống đời vô ích,
    Cảnh sống gia đình này
    Lẽ ra phải từ bỏ.
    Sao các người còn vẫn
    Gắng mà buộc thêm vào?
    Thân này rồi cầm thú,
    Loài sói, chó, quạ chim,
    Sẽ tha hồ rỉa rói.
    Nuông chìu thân thể này,
    Thật đã quá uổng công.
    Rắn diệt tận đeo đuổi,
    Nên vẫn tái sinh hoài.
    Muốn thoát nỗi sợ này,
    Phải tìm cho đúng thuốc.
    Thầy thế gian cho thuốc,
    Chẳng thể chữa nọc tham.
    Đứng trước thềm sinh tử,
    Chỉ chánh pháp là cần.
    Đừng đưa tôi rượu thịt,
    Đừng nuông chìu thân tôi,
    Thân này rồi hoại diệt,
    Tốn công thêm làm gì?
    Tích lũy thêm ác nghiệp,
    Có giúp được gì đâu!
    Quá nuông chìu bản thân,
    Mà thân rồi sẽ diệt.
    Này con trai con gái,
    Sao đưa mắt nhìn cha?

    Kinh Chánh Pháp Sanghata trang 94

    Con mong cha hết bịnh
    Phỏng được lợi ích gì?
    Đừng khóc than vô ích
    Hãy nghe kỹ lời cha,
    Đừng gây thêm nhiễu hại.
    Cha vì lo cho con,
    Đã cướp nhiều tiền của.
    Nay trước thềm sinh tử,
    Tuyệt vọng ôi vô bờ.
    Cõi sinh là cõi sợ,
    Cõi tử là cõi đau,
    Cha cảm được pháp "xúc"
    Cùng pháp "tưởng", "thọ", "hành".
    Do ái thủ làm nhân,
    Kẻ phàm phu trôi lạc,
    Hái toàn quả phiền não,
    Sinh vào nhà bất thiện,
    Vướng kẹt trong khổ đau.
    Tưởng công đức không đáng,
    Gây hại lớn cho người.
    Xoay lưng với chánh pháp.
    Giới hạnh và bố thí,
    Cha đều không làm được.
    Lại không hiểu rằng sinh,
    Chính vì do nghiệp ái,
    Nọc độc của rắn Tham
    Vướng phải mà không biết.
    Vì si mà trôi lạc
    Vào nơi không nẻo thoát.
    Nghĩa giải thoát không hiểu,

    Kinh Chánh Pháp Sanghata trang 95

    Làm lắm việc chẳng lành.
    Chạy theo lòng tham ái,
    Tâm tán loạn mê mờ,
    Mang đầy nỗi ràng buộc,
    Lửa phiền não chói chang,
    Thân lang thang vô định,
    Chẳng lúc nào bình an,
    Cũng chẳng biết tìm đâu,
    Cho ra chốn an lạc.
    Chỉ có nơi cửa Phật
    Là tìm được hạnh phúc.
    Chánh pháp luân chính là
    Liều thuốc công hiệu nhất.
    Giới hạnh cùng giới pháp,
    Là tiếng lời Như lai."

    Khi ấy đức Thế tôn nói với đại bồ tát Dược Quân,
    "Dược Quân, tương tự như vậy, có lắm chúng sinh đến
    khi chết không có được chút nhân lành để chuyển
    thành quả lành, lại không có chốn nương dựa."
    Bấy giờ đức Thế tôn lại đọc bài kệ này,
    "Làm những việc chẳng lành,
    Đọa sinh cõi địa ngục.
    Lửa đỏ là áo mặc,
    Sắt nung là nước uống,
    Toàn thân than hồng phủ,
    Biết bao nỗi hãi hùng,
    Thân thể cháy thành than,
    Không phút giây an lạc,
    Không nghe được chánh pháp.


    Kinh Chánh Pháp sanghata trang 96

    Người phàm phu mê muội,
    Làm việc trái chánh pháp,
    Thân tâm do nghiệp cảm,
    Chẳng được chút gì vui.
    Người thâm tín chánh pháp,
    Đủ giới hạnh, trí tuệ,
    Thân gần thiện tri thức,
    Sẽ thành đấng Như lai.
    Như lai vào cõi thế
    Để độ cho những ai
    Vận dụng hạnh tinh tấn
    Biết nghiêm chỉnh tu hành.
    Như lai vào cõi thế
    Với tâm đại từ bi
    Thuyết giảng về chánh pháp
    Khuyên góp gom thiện nghiệp.
    "Dược Quân, ông là người
    Giới hạnh thật uy nghiêm,
    Ông nghe điều này rồi
    Được thành tựu viên mãn,
    Giải thoát khỏi sinh tử,
    Thấy được chư Như lai
    Vốn là bậc Cứu Độ
    Với tiếng lời tuyệt hảo.
    "Như lai chính là cha,
    Là mẹ của thế giới,
    Và là Tâm Bồ Đề.
    Người tuyên thuyết Pháp này,
    Là bậc thiện tri thức,
    Rất khó mà gặp được.
    Người tiếp thọ Pháp này,
    Sẽ thành đấng Phật đà,
    Sẽ thành bậc Như lai.

    Kinh Chánh Pháp sanghata 97


    Ai người biết tôn kính
    Những người con Như lai
    Đều sẽ được giải thoát.
    Khi sống trong cõi thế,
    Đều sẽ được chở che."
     
    #4
    ChânKhông and bian.tu Thanks.
  5. hai nho

    hai nho Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    27 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    105
    Đã được cảm ơn:
    5
    Toi va phuoc......nhung làm Sao het toi nhi.....thoi no doi phai tra nhi
     
    #5

Chia sẻ trang này