CHỦ ĐỀ KỂ CHUYỆN MA 999 NGÀN CÂU TRYỆN

Thảo luận trong 'Ngoại cảm - Linh hồn - Cõi âm - Ma Quỷ' bắt đầu bởi catbuicuocdoi, 3 Tháng bảy 2015.

  1. catbuicuocdoi

    catbuicuocdoi Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    21 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    306
    Đã được cảm ơn:
    24
    PHÚ YÊN THÊM MỘT TRƯỜNG HỢP NHẢY CẦU TỰ TỬ.

    .Vào khoảng 18h15 tối ngày 30 tháng 6 năm 2015 người dân đi bộ trên khu vực cầu thấy một phụ nữ độ tuổi từ 30 - 35 mặc áo lam đi xe wave màu xanh, khi đến khu vực giữa cầu Hùng Vương thì dừng lại và chấp tay hướng về hướng tây và nhảy xuống. Khi nhảy xuống nước, do thủy triều lên cao nên nạn nhân bị ngụp nước và cố với tay kêu cứu, nhiều người đi biển về đã lấy áo phao văng xuống nhưng khi nạn nhân với tay thì áo phao lại trôi ra xa. Khoảng một thời gian dài vật lộn với con nước thì chị ngụp lặn rồi chìm ngút.

    .Nhận được tin báo, công an phường 6 có mặt để tìm kiếm cứu nạn và bảo vệ hiện trường. Trong khi đó, người dân địa phương thì đồn đoán oan hồn kéo mạng và đã đủ phụ nữ, còn hai người đàn ông nữa thì oan hồn mới giải nỗi hận với lời nguyền " 4 nữ 3 nam " thì mới siêu thoát.

    .Có nhiều người chắc nịt khẳng định " cô này là Phật tử thì không thể nào tự hủy hoại đi mạng sống của mình, vì giáo lí nhà Phật có dạy điều đó. ", có nhiều nhân chứng cũng kể lại lúc nhìn thấy cô ấy dừng xe ở giữa cầu thì thấy cô ấy chấp tay lạy rồi nhảy ùm nhanh xuống như có ai dụ dỗ làm mất đi suy nghĩ. Cô P, bán nước gần khu vực cầu Hùng Vương cho hay " Ở đoạn giữa cầu này tự tử suốt thôi, không chọn đầu cầu hay cuối cầu mà chọn khúc giữa. Nghe nói khi làm cầu đến dầm giữa này thì một công nhân trượt chân rơi xuống từ độ cao hơn 36m và chết, rồi khi hoàn thành cây cầu này thì có cô gái mới ra trường học ngân hàng thất tình cũng ra giữa này rồi tự tử chết, kéo theo đó là những cái chết đa phần thất tình tìm đến đây để chết, hi hữu hay trùng hợp thì không biết, nhưng có cô ở trên Sông Hinh cũng chạy xe máy hơn 65km đến cây cầu này đoạn giữa cầu cũng tìm đến cái chết. Rồi trường hợp cô bé quê Nha Trang cũng đi ngang qua cây cầu này đến đoạn giữa cầu nhảy xuống xe và sau đó ùm xuống sông rất nhanh chóng... Nên đôi khi nói mê tín cũng phải tin vì không có chuyện hi hữu như vậy (?)".

    .Gặp chú Q, một ngư chài cũng như là người trực tiếp vớt nhiều xác nạn nhân tự tử trên cầu này cho biết " Tôi đã từng vớt hơn chục cái xác ở trên đoạn sông này, nghe báo có tự tử thì tôi cho ghe ra đoạn sông để cứu họ, những cái chết đa phần chết đứng, có lẽ vì cầu cao nên họ nhảy xuống bị cát chôn đứng mà không cựa quậy được dẫn đến ngạt nước mà tử vong, nhiều cái xác thương tâm lắm nhưng nhắc đến thì họ điều nghĩ ngay đến oan hồn cô đầu tiên kéo xuống, vì những người tự tử ở đây thì có một cô thì cứu kịp, khi được hỏi thì bảo có hai mẹ con kéo xuống và những lời nói i ỉ bên tai và thấy khoảng không phía trước tối đen và có ánh sáng thì chạy theo nhưng không ngờ đó là dòng sông. Khi nhảy xuống thì cô bé này mới hoàn hồn và kêu cứu, tôi và người cháu ra cứu cô vào bờ thì cô này đột nhiên trở giọng và chạy lại phía dòng sông với đôi mắt đỏ loè. Sau đó, khi công an có mặt đến cứu thì kiêng cô không nổi và một mực đòi chết. Nghĩ cô ấy mới vừa nhảy thì hồn vía chưa ổn nên chở cô ấy đi nhà thương, nhưng đi nữa đoạn thì kêu muốn quay lại chết (!). Rồi chị này cũng vậy, khi ra đến đoạn cô ấy thì không hiểu sao cô ấy mất hút tìm kiếm chẳng ra, mặc dù nước cạn (!) nên đồn đoán có người kéo (?). ".

    .Được biết vào ngày 10.3.2013 lúc 20h trên cầu Hùng Vương, một cô gái thất tình đến giữa cầu tự tử và để lại lá thư tuyệt mệnh " Những ai mặc áo trắng, yêu một ai đó không thật lòng thì có kết cục như tôi ngay tại cây cầu này " rồi lần lượt từng nạn nhân nhảy cầu tại đây đều được biết nguyên nhân vì thất tình. Những câu chuyện li kì tại cây cầy này đều làm cho người dân hoang mang và thêu dệt thêm. Có một thầy đã dặn " Tuất, Hợi, Thân, Thìn, Dậu hạp tuổi tránh lên cầu này " và được biết người phụ nữ nhảy cầu hôm 30.6.2015 tuổi Tuất sinh năm 1982.
     
    #1
    hai nhoThanks.
  2. catbuicuocdoi

    catbuicuocdoi Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    21 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    306
    Đã được cảm ơn:
    24
    KÝ SỰ THUÊ NHÀ MA
    Truyện ma quỷ thì tôi nghe và đọc cũng khá nhiều; có truyện do người khác kể, có truyện do sáng tác hoặc ghi lại từ thời trước… nên đôi khi giữa cái thực hư, đúng sai không thể xác thực được (hẳn nhiều người cũng có cảm giác giống tôi).
    Và bản thân đôi khi lại muốn tự mình chứng kiến những cái điều kỳ lạ đó, nếu nói để thỏa mãn trí tò mò thì không hẳn đúng mà có lẽ là tự bản thân muốn “chứng thực” một điều gì đó thôi.
    Nhưng phải nói thật, cái cảm giác khi mà bạn “thấy” được cái điều bạn đang muốn biết ấy nó không phải là hay ho chút nào.
    Câu chuyện đã qua gần 3 năm rồi, nhưng hôm nay muốn kể lại và chia sẻ với mọi người:
    Cuối năm 2009, tôi ra trường và cũng đi thi tuyển việc rồi đi làm. Trước đó, cuộc sống 4 năm sinh viên vui vẻ và sôi động; tôi ở tỉnh lẻ ra học ở Hà Nội nên cũng phải đi thuê nhà trọ như bao bạn khác. Chỗ tôi thuê nhà trọ khá yên ổn, khác xa với chỗ mấy cô bạn học ở ĐH TL. Chúng nó thuê nhà trọ ở gần 1 sân bóng đá; trong khu trọ có một phòng không ai dám thuê, cứ chuyển đến một thời gian rồi lại chuyển đi ngay vì đêm nào ngủ cũng mơ thấy một người mặc áo trắng tóc dài đứng ngay đầu giường. Mấy đứa vô tình thuê cái phòng đó, tuy nhiên lại rất chịu khó cúng bái vào ngày rằm và mồng một nên lại ở khá yên bình (chỉ mỗi cái đêm đầu tiên là mơ mộng thôi). Ở lâu rồi, lân la hỏi chuyện chủ nhà thì mới biết khu vực sân bóng đó trước có cái nghĩa địa, sau này ngươi ra di chuyển rồi san gạt lại, một phần trở thành sân bóng như bây giờ.
    Có nhiều câu chuyện khác nữa mà đám bạn sinh viên kể lại, nhưng nói chung là rất khó chứng thực. Còn với bản thân tôi, câu chuyện bắt đầu với những điều bảo trước một cách kỳ lạ.
    Đi làm được 2 năm thì tôi chuẩn bị xây dựng gia đình. Để chuẩn bị cho việc cưới hỏi, đi xem ngày lành tháng tốt là điều đương nhiên. Qua giới thiệu của một người họ hàng, tôi và vợ (sắp cưới) đến nhà một cô để xem ngày. Nhà cô này nằm gần phía Hồ Trúc Bạch, nghe nói là giáo viên dạy toán đã về hưu, nhà cô không có điện thờ cúng gì cả, chỉ biết là cô là người có nghiên cứu khá nhiều về tử vi tướng số và xem ngày rất có cơ sở nên người ta mới đến. Cô mang một quyển sổ rất dày, có ghi đầy đủ chi tiết các ngày trong năm và chọn cho chúng tôi mấy ngày phù hợp. Việc chọn ngày tháng khá nhẹ nhàng và đơn giản; nhưng lúc ra về cô cứ nhìn chằm chằm vào tôi rồi quay sang dặn dò vợ tôi: “Cái thần của chồng con lúc này rất mờ nhạt, trong khi của con thì rất sắc nét. Từ giờ tới lúc cưới xong, chồng con đi đâu thì con cũng phải theo đấy để bảo vệ nó và giữ cho nó. Không được để nó đi một mình”. Tôi nghe thì biết thế chứ cũng không thể giải thích gì cả ( Ai đời mình là đàn ông con trai không bảo vệ phụ nữ thì thôi lại phải nhờ vợ bảo vệ là thế nào. Còn cái thần mờ nhạt, cái này rất không mang tính “định lượng”). Về đến nhà đem gương ra soi thì chỉ thấy hàng lông mày rất thưa và nhạt màu (nghe có vẻ rất bình thường, nhưng mà với tôi thì hơi khác thường: từ bé sinh ra tôi đã có một đôi lông mày rất rậm, hơi giao nhau và xếch cao một chút – vợ thường trêu là tôi có khuôn mặt hiền như ông thiện nhưng đôi lông mày lại giống hệt ông ác trong chùa vậy).
    Sự việc cứ thế trôi đi đến ngày ăn hỏi, sau khi nhà trai làm lễ xong thì mẹ vợ phát hiện ra một việc lạ. Bát hương trên bàn thờ, thờ bên đằng nội tự nhiên có một con chim bay vào rỉa sạch chân hương. Bà đi xem thì người ta cũng nói: như thế là điềm báo trước, bảo chú rể hết sức cẩn thận. Mẹ vợ vốn là người mê tín, chuyện này làm bà lo lắng mất ăn mất ngủ, sau này tôi được biết là bà còn tốn kém một khoản tiền không nhỏ để đi cầu cúng, giải hạn cho tôi (mẹ vợ đúng là hết lòng vì con rể ^^).
    Quay lại chuyện thuê nhà: 2 vợ chồng đều có quê ở xa, lên thủ đô học rồi công tác luôn tại đây; trước lúc cưới, tôi đã thuê một ngôi nhà nhỏ, khá đẹp và giá cả cũng hợp lý. Do nhà đẹp nên phải thuê trước 1 tháng không thì sợ người khác thuê mất, tháng ấy là tháng 7 âm lịch – người ta bảo là tháng “ngâu” nên tôi chưa chuyển đồ gì về cả, ngôi nhà cứ khóa cửa để đấy gần 1 tháng. Tính tôi cũng cẩn thận, trước hôm ký hợp đồng thuê nhà tôi đã đi đến vài nhà hàng xóm xung quanh hỏi thăm về tình hình của ngôi nhà, họ chỉ nói là nhà trước cũng có vài gia đình thuê một thời gian. Ngôi nhà nằm trong ngách (đầu tiên, bên trái) – ngõ 1 – Đường Hạ Đình – Quận Thanh Xuân – HN (Ngõ này nằm đối điện nhà máy Rạng Đông). Nhà có 1 tầng và 1 gác xép, phía trước lợp mái bro và có làm trần ở dưới, tường mới quét lại nên vẫn thơm mùi vôi ve. Một điều mà tôi khá nhớ đó là ánh sáng, ngôi nhà ngày nằm gần cuối ngách; phía trước nhà khoảng gần 1 mét rưỡi là tường nhà người khác cho nên cái lối đi lại chỉ vừa đủ cho 2 chiếc xa máy tránh nhau một cách khó khăn; lượng ánh sáng vào nhà rất lạ: buổi sáng thì ánh nắng mắt trời chiếu vào tường nhà đối diện hắt vào nhà nên bên trong khá sáng sủa, nhưng chỉ cần qua 12h trưa là nhà lại tối om như trời đã về chiều, khiến lúc nào cũng phải bật điện.
    Hôm vào xem nhà lần đầu, thấy trước cửa có treo túi tỏi tôi liền hỏi chủ nhà thì được trả lời như sau: “Trước các em có cặp vợ chồng thuê ở đây. Họ có con nhỏ nên buộc tỏi trước nhà để kỵ gió. Mà họ ở đây khá lâu, đến khi mua được nhà thì mới chuyển đi đấy. Thuê nhà này may mắn lắm, các em ở đây chắc cũng sẽ sớm mua được nhà thôi”. Rồi yêu cầu tôi ký hợp đồng thuê nhà 6 tháng/lần. Trên gác xép có 1 bàn thờ nhỏ, tôi có hỏi thì chủ nhà bảo là bàn thờ thổ công thổ địa. Tôi ngỏ ý muốn chuyển bàn thờ xuống dưới gác xép vì phòng ngủ ở trên gác xép sẽ không tiện – hỏi thế thôi chứ lúc ấy cũng bận, chưa có thời gian mời thầy về để chuyển - chủ nhà thì bảo em cứ chuyển thoải mái. Vợ chồng tôi luôn nghĩ “có thờ có thiêng có kiêng có lành” nên ngay từ ngày mới thuê đã đem hoa quả đến chịu khó cúng bái.
    Bẵng đi một tháng, đến trước rằm trung thu 3 ngày thì chúng tôi chính thức chuyển về. Mất 2 hôm đi đi về về để chuyển đồ đạc, tủ lạnh, máy giặt và các vật dụng thiết yếu cho 1 gia đình nhỏ.
    Hai đêm ngủ trên gác xép, cứ nửa đêm tự nhiên tôi lại thức giấc. Nhìn lên phía bàn thờ thấy “cành vàng lá ngọc” chiếc lá cứ phấp phới trong ánh trăng mờ mờ chiếu qua ô cửa. Tôi nghĩ: “Chắc tại cửa không kín nên gió thổi, sáng mai phải che kín mấy ô cửa mới được”. Rồi lại chập chờn ngủ tiếp, có lẽ tại chuyển đồ cả ngày mệt quá nên mới khó ngủ thế. (Trước nay tôi dễ ngủ lắm, lại ngủ rất say).
     
    #2
    hai nhoThanks.
  3. catbuicuocdoi

    catbuicuocdoi Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    21 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    306
    Đã được cảm ơn:
    24
    Ngày thứ 3 quen được một cậu em hàng xóm. Nhà nó ở cạnh nhà tôi thuê, cũng là nhà ở cuối cái ngách này. Cậu sinh viên năm cuối của trường ĐH GTVT, nước da đen rắn rỏi và trông khá “lì”. Gia đình có điều kiện nên khi con đi học ĐH, mua cho cái nhà cho con ở luôn. Ngôi nhà 3 tầng khá rộng rãi. Thấy nó ở có một mình nên tôi hỏi: “Nhà còn rộng thế sao em không rủ mấy đứa bạn đến ở cho vui, lại chia nhau đỡ được các chi phí hàng tháng”. Nó chỉ cười:“Trước em có rủ mấy đứa nhưng ở không quen nên chúng nó chuyển ra ngoài hết”.
    Cả chiều hôm đó tôi hì hục sửa sang nhà, đóng đinh các vị trí treo đồ, lắp lại mấy đường điện và lắp các vị trí treo bóng đèn cho hợp lý. Tối đến kéo được đường mạng internet từ nhà cậu em hàng xóm về. Đang hí hửng thưởng thức thành quả và vào chơi 1 trận game cho thoải mái thì vợ gọi vào trong bếp. Game đang chơi đến giai đoạn gay cấn, tôi cố nấn ná chơi chơi cho hết thì đột nhiên vợ gắt lên: “Anh có vào ngay giúp em không!”. Thôi thì khỏi để phải nói nhiều, đành bỏ dở trận game đi vào bếp vậy. Vừa vào đến nơi thì nghe trên trần nhà có tiếng rục rịch như tiếng chuột chạy, ban đầu tiếng động rất nhỏ sau cứ to dần. Tôi thấy cả bụi cát rơi từ trên xuống, rồi bất thình lình cả mảng trần to đổ sụp xuống đúng cái ghế mà tôi vừa ngồi chơi game. Cái đèn tuýp mới lắp hồi chiều rơi khỏi tường, bóng đèn văng khỏi máng và rơi xuống đất (Cũng kì lạ là rơi từ trên cao như thế nhưng bóng không bị vỡ). Cả nhà chìm trong cảnh tối om. Vợ tôi thì sợ quá, vừa khóc vừa ôm chặt lấy chồng. Tôi cũng hơi hoảng, bao nhiêu năm ở đất Thủ đô này, thuê nhà và chuyển đi chuyển lại không dưới 5 lần nhưng chưa lần nào lại xảy ra sập nhà như lần này. Đứng mất một lúc bình tĩnh lại, tay cầm chiếc điện thoại bật đèn lên, tôi có gắng lắp lại cái đèn tuýp vừa rơi vào máng đèn, may sao nó vẫn sáng. Ánh đèn vừa bật lên, cả căn nhà hiện ra một cảnh tan hoang và đầy bụi bặm. Nguyên nhân sập được tìm ra do cây xà gỗ chính giữa nhà bị rơi xuống, nhìn kỹ thì phần đầu cây xà gá vào tường rất ngắn và không chắc chắn. Tường 10 mà gá được có khoảng 5cm, vữa xây nhà lại chất lượng kém nữa. Cả cây xà to như bắp chân rơi vào dây phơi, làm đứt dây phơi rồi rơi vào chiếc xe máy của vợ tôi. Kỳ lạ là tưởng vỏ nhựa xe phải vỡ vài chỗ do va đập mạnh nhưng hôm sau khi kiểm tra xe lại hoàn toàn không sao cả. Tôi lấy ngay điện thoại gọi cho chủ nhà thì nhận được một câu trả lời thế này: “Alo… sao…Ôi, sập cầu còn không chết người chứ nói gì sập nhà, thôi để mai chú qua xem”. Tôi gắt trong điện thoại yêu cầu ông ta đến ngay (lúc đó khoảng 21h30). Trần nhà sập nên động tĩnh không hề nhỏ, hàng xóm xung quanh kéo sang xem với thái độ “như một điều gì đó tất nhiên thôi” rồi… ai về nhà lấy. Không ai nỡ giúp đỡ vợ chồng tôi đang mắc kẹt trong nhà do đồ đạc ngổn ngang và cây xà rơi chắn lối đi cả. (Ôi kiếp nhân sinh, con người với nhau mà sao họ sống lạnh lùng đến ghê người, tôi nghe những chuyện vô cảm trên báo chí nói nhiều rồi nhưng lần đầu mới chứng kiến nó hiện diện trong thực tại thế này). Trong những lúc khó khăn nhất, chỉ những người anh em và bạn bè là không bỏ ta. Vợ tôi gọi cho mấy người bạn gần đó tới, phần thì giúp dọn cái đống đổ nát trước mắt, phần thì cho có người yên tâm hơn vì ai rơi vào tình cảnh đó cũng không tránh được hoảng loạn về tinh thần. 23h00 – phần mái bro sập và mấy cây xà đã được chuyển ra ngoài, giải thoát cho chúng tôi khỏi mắc kẹt trong đó. Mọi người cũng phải trở về vì khá muộn rồi, bạn bè rủ chúng tôi qua nhà họ ở tạm nhưng tôi ngỏ ý muốn ở lại đây vì đồ đạc vừa mới mua giá trị không ít mà nhà giờ thì “lộ thiên” thế dễ mất lắm. Vợ tôi cũng khăng khăng ở lại trông đồ với chồng dù vẫn chưa hết sợ hãi.
    23h30 – cậu em hàng xóm đi chơi về. Biết chuyện, nó chạy sang hỏi thăm vợ chồng tôi, động viên và chia sẻ một số chuyện. Nó hỏi: “Sau chuyện này anh chị có định ở đây nữa hay không?”
    Tôi nói luôn: “Nhà ở như thế này rất không an toàn em a, đâu ai biết nó còn sập lúc nào nữa, sáng mai anh sẽ xin nghỉ làm và chuyển luôn”.
    Nó nhìn tôi, trầm ngâm một lúc rồi mới kể: “Anh chị đã quyết không ở đây nữa thì giờ em mới dám nói. Ngôi nhà này nhiều chuyện kỳ lạ lắm anh ạ. Hồi chiều em đã định nói với anh nhưng nghĩ có anh chị ở cạnh làm hàng xóm cho vui nên em lại thôi. Anh vẫn hỏi em sao không rủ bạn đến ở cùng đúng không? Nói thật, lúc trước em có mấy đứa bạn đến ở cùng nhưng đêm nào cũng mơ thấy ma quỷ rồi thì bóng đè nên chúng nó đều chuyển đi hết. Em thì ở đây 2 năm rồi, cũng chẳng mơ thấy gì cả. Chỉ có một lần đêm đi về khuya, đi xe máy qua nhà anh đang thuê tự nhiên em như có người kéo, ngã xe ngay trước cổng nhà anh. Nhưng mà em cũng kệ, bỏ xe ở đấy chả thèm dựng lên, em vào nhà ngủ sáng hôm sau mới mang xe về. Ngôi nhà anh đang thuê này, cứ mỗi lần có người chuyển đi là chủ nhà lại cho người quét vôi ve sửa sang lại như mới. Cứ đến tuần rằm mồng một là vợ chủ nhà lại hương khói rồi khấn vái khóc lóc thảm thiết lắm. Người ta đến đây thuê chủ nhà thường bắt đóng tiền 6 tháng/lần để mỗi lần ở một thời gian có chuyện xảy ra, họ chuyển đi sớm là chủ nhà lại lấy cớ phạt tiền vì vi phạm hợp đồng”. Nó ngồi kể cho tôi từng câu chuyện lạ lùng mà trong suốt 2 năm nó chứng kiến:
    1. Câu chuyện thứ nhất: Mộng du
    Có 2 cậu sinh viên thuê nhà tại đó, ngủ được 1 đêm thì đến tầm 3-4 giờ sang bị mộng du, cứ như có người dắt đi, ra mấy ruộng rau gần đó đi dạo. May sao có người hàng xóm đi bán rau buổi sáng phát hiện ra và gọi lại. Hôm sau 2 cậu đó chuyển đi luôn.
    2. Câu chuyện thứ hai: Người phụ nữ trên trần
    Lần này người thuê nhà là 2 cô sinh viên. Ở được mấy hôm, cứ đêm ngủ lại mơ thấy 1 bóng phụ nữ mặc đồ trắng treo trên trần nhà. Hai cô đó cũng chuyển đi sớm.
    3. Câu chuyện thứ ba: Tiếng khóc lúc nửa đêm
    Sau 2 lần cho thuê thấy không lâu dài, chủ nhà không cho sinh viên thuê nữa, họ chuyển sang cho 1 cặp vợ chồng có con nhỏ thuê. Do đã xảy ra nhiều chuyện kỳ quái, nên hàng xóm rất để ý, họ kể rằng cứ đúng 2 giờ đêm là đứa trẻ lại khóc ré lên, tiếng khóc nghe rất đáng sợ. Hai vợ chồng mới đầu còn tưởng là bình thường, nhưng sau để ý cứ đêm nào cũng đúng 2h không hơn kém 1 phút, con lại khóc như thế, lại nghe trước đó có chuyện không tốt nên họ cũng chuyển đi.
    4. Và câu chuyện được cho là căn nguyên của mọi vấn đề: Vào khoảng năm 2011, có cô sinh viên thuê ngôi nhà này. Cô yêu một anh kỹ sư xây dựng, cũng không ai biết rõ chuyện của họ ra sao, nhưng vào 1 ngày cô gái đã treo cổ tự tử ở gần cầu thang của ngôi nhà, khi đó cô đang có bầu.
    Liên kết một chuỗi các sự kiện đã xảy ra, tôi cũng cảm thấy có một điều gì đó như báo trước cho mình vậy. Chỉ bực cái cậu hàng xóm, để sáng hôm sau sang kể chuyển không được hay sao, nhà vừa sập xong lại sang “bồi bổ” thêm mấy chuyện làm người ta càng hoảng. Đêm ấy với tôi thật là dài, hai vợ chồng ở lại trông đồ đạc, cũng thức trắng không thể ngủ nổi. Về phần hợp đồng thuê nhà, chủ nhà không thể phạt tiền vì tôi chuyển đi sớm. Tôi cũng không đề cập gì về lý do ma quỷ cả, chỉ nói đến vấn đề không đảm bảo an toàn tính mạng nên tôi phải chuyển. Ông ta cũng dùng dằng mấy hôm nhưng sau cũng phải trả lại tiền thuê nhà những tháng còn lại cho tôi.
     
    #3
  4. hai nho

    hai nho Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    27 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    105
    Đã được cảm ơn:
    5
    Cam on ban da viet bai adida phat. Nói ve tâm linh co vong linh loi cuong...
     
    #4

Chia sẻ trang này