An Trú Trong Chính Mình

Thảo luận trong 'ĐẠO PHẬT' bắt đầu bởi batquantrai, 16 Tháng mười một 2014.

  1. batquantrai

    batquantrai T.V Đóng góp tích cực nhiều học thuật

    Tham gia ngày:
    17 Tháng mười hai 2012
    Bài viết:
    2,005
    Đã được cảm ơn:
    2,920
    An Trú Trong Chính Mình

    Tản Mạn

    Những vọng động của cuộc đời luôn kéo con người ta đi theo nhiều hướng, có khi lành có khi dữ, có khi nông có khi sâu, có khi lạc có khi đúng. Để rồi sẽ có nhiều diễn biến mà con người không thể đoán định trước, sẽ đem lại cho con người những được mất hay dở rất tùy nhiên. Và khi đã bị cuốn theo những cơn lũ cuộc đời thì tâm vọng động khí vọng động tính v...ọng động thân vọng động…rồi một lúc nào đó con người sẽ thấy bản thân rã rời mệt mỏi đau đớn bởi hàng loạt cuồng quay mình đã trót vướng vào mà không biết làm cách nào để thoát ra.
    Trong cuộc sống người ta luôn phải đối mặt với nhiều vấn đề, mà đa số là những điều không như ý, những điều khiến người ta phải bận tâm không vui và cả khó chịu. Tất cả những câu chuyện mang tính bất ổn bất trắc bất mãn đều đến từ những con người mà người ta phải tiếp xúc hàng ngày dù muốn hay không muốn. Mà đã là những con người thì luôn có sự khác biệt, khác biệt về tính cách về quan điểm về hoàn cảnh về khả năng về tham vọng… Rất rất nhiều khác biệt khiến cho người ta luôn phải tranh cãi tranh đấu tranh giành. Và thế là mệt mỏi thế là thương tích thế là sân hận.
    Trong mỗi bản thân con người ta luôn có rất nhiều thứ nhu cầu, và hành trình cuộc sống là tìm mọi cách để đáp ứng để phục vụ để thỏa mãn những nhu cầu ấy. Tùy theo bản chất tính cách và khả năng mà con người có những phương pháp cách thức để đạt được điều mình mong muốn một cách tối đa nhất. Cũng như các giao lộ thông thường, người ta cũng đi bằng nhiều thứ phương tiện, đi bộ đi xe đạp đi xe máy đi tàu nhanh đi máy bay…và đương nhiên phương tiện càng cao càng nhanh thì chi phí càng nhiều nguy cơ cũng càng lắm. Và vì thế mà trả giá mà tai nạn mà thương vong.
    Nhưng không ai có thể không bước mà tới không đi mà đến không mất mà được. Đó là quy luật cuộc sống, là sự vận hành của nghiệp trạng, là những đánh đổi tùy ứng theo kiếp phận. Để con người ta mặc tình mà hệ lụy mặc tình mà vương vất mặc tình mà thỏa đáng mặc tình mà hư hao. Rồi thế là phiền muộn là chất chứa là sâu cay.
    Thế thì cuộc đời nặng nề quá nhỉ đau thương quá nhỉ khốn khổ quá nhỉ. Thế thì cuộc sống băn bó quá nhỉ xót xa quá nhỉ chán chường quá nhỉ. Thế thì sinh ra con người để làm gì sinh ra cuộc đời để làm gì sinh ra vạn vật để làm gì ? Tất yếu mọi thứ đã hiện diện trong cuộc sống này. Tất yếu mọi vận hành đã định sẵn trong cuộc đời này. Tất yếu mọi vấn đề vẫn luôn song hành tồn tại trong thế gian này. Vậy chẳng có cách nào hơn là phải tìm lấy cho mình một sự an trú để phần nào đó tháo trút bớt những gông xiềng tự nhiên của tạo luật. Và không có một nơi nào để an trú tốt hơn là an trú trong chính mình. Nói thì nghe mơ hồ quá đánh đố quá siêu tưởng quá. Chính mình là cái gì ? Cái gì là chính mình ? Tất cả những gì từ bản thân mình là của chính mình. Và những gì làm nên một con người mình cũng gọi là chính mình. Mà tất cả những gì từ mình ra xã hội từ xã hội vào mình đều chi phối tác động trực tiếp đến cái gọi là chính mình. Vậy làm sao mà an trú.
    Thực ra, để thực sự đến một lúc nào đó an trú được trong chính mình thì con người ta bắt buộc phải trải qua những lăn lóc những bơi quẫy những dầy dật những quăng quật thì mới có đủ những cảm nhận mọi góc độ đời sống, mới có đủ cảm nghiệm những nên hư phúc họa, mới có thể giảm thiểu đi nhiều độ sốc tính tham, mới tạm đủ độ tĩnh mà ngẫm nghiệm được thua đời người. Và những nặng nhẹ hơn thiệt dần hiện rõ qua những thang bậc trầm thăng ái ố. Và mặc nhiên người ta bước chậm lại, có cảm giác an bằng, có cảm giác lùi lại để nhường đường, có cảm giác chấp nhận những hỉ nộ bất bằng đã đến với mình là một sự tự nhiên. Và mặc nhiên người ta biết bằng lòng với những gì mình đã có, biết mặc lòng với những gì mình đã mất, biết mỉm cười với những đối xử từ những người chung quanh dù bất bằng hay mãn ý. Đấy là lúc người ta đã biết an trú trong chính mình. Đạt được điều này không cứ phải tuổi tác cao, mà cái chính là sự kinh qua đời sống như thế nào. Có rất nhiều người dù nhiều tuổi nhưng thực sự sống chưa được bao nhiêu, nhưng lại có những người chưa gọi gì là tuổi tác nhưng ý nghĩa sống thì rất dày dặn. Nên sự an trú có thể đến với mỗi người khi đã đến lúc cần thiết. Tuy thế, cũng có những người đến cuối đời cũng không thể tìm được sự an trú, khi sự vọng động không buông tha họ, và cái dòng xoáy hỗn độn không cho họ có thời gian cố điều kiện mà kiểm nghệm lại chất sống của đời mình. Nếu ai cũng hiểu được rằng sự an trú trong chính mình là rất cần thiết thì cuộc đời này sẽ tốt đẹp hơn lên nhiều lắm, Vì nó lược giảm được đi biết bao xâu xé bẩn thỉu tạm bợ hư vinh, nó điểm tô thêm cho cuộc đời những nét màu nhẩn nha thanh khiết. Để người ta được sống nhẹ hơn, lắng hơn và đúng chất Người hơn.
     
    #1
    Tiểu NiThanks.

Chia sẻ trang này