“Thực nghiệm nhanh” – “Án tử” cho ngoại cảm giả danh!

Thảo luận trong 'Ngoại cảm - Linh hồn - Cõi âm - Ma Quỷ' bắt đầu bởi catbuicuocdoi, 7 Tháng tư 2015.

  1. catbuicuocdoi

    catbuicuocdoi Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    21 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    306
    Đã được cảm ơn:
    24
    Bạn sẽ làm thế nào để biết được nhà ngoại cảm trước mặt mình là thật hay chỉ là giả danh? Rất đơn giản! Bạn hãy dùng những cách kiểm tra rất dễ làm dưới đây là có thể biết được sự thật. Đại tá, Nhà nghiên cứu Đỗ Kiên Cường, công tác tại Viện Vật lý Y Sinh học - Trung tâm Khoa học kỹ thuật và Công nghệ Quân sự- Bộ Quốc phòng sẽ giúp các bạn xác nhận nhanh những gì bạn hồ nghi…

    Tất cả những trò nhố nhăng hư ảo
    Như đã trình bày trong bài “Thực hư ngoại cảm tìm mộ: Cái nhìn khoa học chân chính”, “ngoại cảm tìm mộ” là một hiện tượng không chỉnh trong danh xưng, phản khoa học về quan niệm và không đáng tin cậy khi thu thập bằng chứng và kết luận.

    Xin khẳng định rằng, bất cứ ai tuyên bố có thể tìm mộ do “nói chuyện với người chết”, “giao tiếp với cõi âm”… đều là người lừa gạt không hơn không kém.

    Vậy có thể vạch trần sự lừa gạt như thế nào? Bài bản thì có thể dùng một trong nhiều cách như tổ chức thử nghiệm có kiểm soát để cắt sự truyền tin qua năm giác quan (chẳng hạn đưa thông tin về người chết qua giấy, thân nhân người chết không tiếp xúc trực tiếp với nhà ngoại cảm để tránh bị khai thác thông tin qua các kỹ thuật sẽ được trình bày dưới đây), thực nghiệm với các trường hợp thật giả lẫn lộn (như chôn một hài cốt trong ngôi mộ thật kèm với chín mộ giả), xét nghiệm ADN và nhiều cách khác mà có thể người viết bài này chưa biết. Còn để “trắc nghiệm nhanh”, đơn giản thì chúng ta cần biết những cách thức mà giới “ngoại cảm” thường dùng để thu thập thông tin.

    Các “kỹ thuật” lấy tin của “Ngoại cảm giả danh”

    Về nguyên tắc, giới đồng cốt hay bói toán có thể moi tin từ chính thân chủ qua ba kỹ thuật chủ yếu sau đây: đọc nóng, đọc ấm và đọc nguội.

    1. Đọc nóng (hot reading):

    Đọc nóng là cách lấy tin trước khi thực hiện cầu hồn hay bói toán. Khi được đề nghị xem bói, thầy bói có thể kêu mệt (chẳng hạn vì đã bói cho nhiều người) và đề nghị người đi xem bói hôm sau quay lại. Rồi thầy cho người bám theo và dò hỏi những thông tin cần thiết (ở bà bán nước đầu ngõ!). Hôm sau vừa đến, nhiều khả năng thân chủ sẽ choáng váng khi thày nói vanh vách về tên tuổi, nghề nghiệp, gia cảnh của mình! Sau đó thì thầy nói gì thân chủ cũng tin. Đây là kỹ thuật mà cô đồng Phương tại Thanh Hóa thường áp dụng, khi mọi người phải chầu chực mãi mới được nói chuyện với “vong”, để đội ngũ cò mồi của cô moi tin.

    2. Đọc ấm (warm reading):

    Đây là sự áp dụng các nguyên tắc tâm lý chung cho một trường hợp cụ thể. Khi thấy vết đeo nhẫn ở tay thân chủ, thầy bói sẽ nói thân chủ gặp rắc rối trong hôn nhân. Các cô gái trẻ được phán về những trở ngại trong tình yêu hay thi cử; đàn ông trung niên được khuyên nhủ về công danh hay tiền bạc; phụ nữ có tuổi ăn mặc sang trọng thường được thông cảm về chuyện chồng mèo mỡ; thời gian vừa qua, khi thị trường chứng khoán trầm lắng, người giầu có, năng động thường được phán là mắc vào chuyện chứng khoán…

    Chỉ là cách "biểu diễn" để moi tiền của bạn

    Giới đồng cốt Mỹ thường tuyên bố, người chết thấy đau đầu hay đau ngực. Tuyên bố này dễ được thân nhân người chết đồng tình vì đột quỵ não và nhồi máu cơ tim là những nguyên nhân tử vong hàng đầu tại đây.

    Giới đồng cốt nước ta thường nói bên cạnh hài cốt liệt sĩ thời chống Pháp có “vài cái cúc áo”, xuất phát từ thực tế cúc áo thời đó khó phân hủy hơn. Đó chỉ là kết quả của những chiêm nghiệm xuất phát từ hiện thực, chứ không phải do “nói chuyện với người chết” hay do thấu thị, “nhìn xuyên đất đá”. Nói chung kỹ thuật này rất thiên biến vạn hóa, nên chỉ có thể nhận ra một “phiên bản” của nó khi khảo sát từng trường hợp cụ thể mà thôi.

    3. Đọc nguội (cold reading):

    Đọc nguội là kỹ thuật tinh xảo nhất mà giới đồng cốt hay bói toán có thể sử dụng. Trong bài báo “Thuyết phục người lạ rằng bạn biết tất cả về họ như thế nào?” trên tạp chí Người yêu cầu nghi ngờ của Ủy ban điều tra khoa học các tuyên bố về hiện tượng dị thường CSICOP tại Mỹ, tập 1, số 2, năm 1977, nhà tâm lý Hyman đã trình bày chi tiết về kỹ thuật này.


    Đó là kỹ thuật lấy tin từ chính thân chủ bằng nhiều phương cách như nói lấp lửng nước đôi, đọc ngôn ngữ cơ thể… (thầy bói hay cô đồng thường nói tràng giang đại hải, khi gặp thông tin khớp, ta thường nhướn mày, chớp mắt, rung cơ, thở nhanh… nên cô đồng nắm được. Giới chuyên môn gọi là hiệu ứng Hans thông minh, khi ngựa Hans tại Berlin đầu thế kỉ 20 “biết làm toán” do đọc ngôn ngữ cơ thể người đối diện).

    Cô đồng Phương tại Thanh Hóa thường nắm tay thân chủ khi nói chuyện với “vong” chính là để phát hiện sự rung cơ như vậy. Vì thế trong cuốn Sự thật đầy đủ về đọc nguội, nhà nghiên cứu Rowland viết: “Trong một buổi cầu hồn thành công, cô đồng có thể nói hầu hết thời gian, nhưng chính người hầu đồng mới là người cung cấp ngữ nghĩa và ý nghĩa của những ngôn từ đó”.

    Ở đây câu ngạn ngữ Tây Ban Nha “Người nói nhiều đôi khi cũng đúng” tỏ ra rất thích hợp! Đó là lí do không một cô đồng, thầy bói hay nhà ngoại cảm nào nói ít. Xin nhấn mạnh, đây là kỹ thuật tinh vi nhất của giới đồng cốt, bói toán, xem chỉ tay, xem tướng…

    Với một “nhà ngoại cảm” thành thạo cả ba kỹ thuật, thân chủ không tin thì mới là chuyện lạ. Có lẽ giới ngoại cảm Việt Nam không tài giỏi như vậy, tuy nhiên họ vẫn được tin tưởng, chủ yếu là do “chúng ta muốn tin”, như đã trình bày trong bài trước.

    Chúng ta tránh bị lừa gạt như thế nào?

    Để tránh bị lừa gạt, chúng ta cần có nhận thức và phương pháp đúng đắn. Về mặt nhận thức, cần lưu ý rằng, tín ngưỡng dựa trên sự tin tưởng, còn khoa học dựa trên sự nghi ngờ. Muốn khảo sát ngoại cảm và tâm linh một cách khoa học, cần nhìn nhận chúng bằng cặp mắt nghi ngờ, luôn sẵn sàng phê phán và phản biện. Về mặt phương pháp, không cho phép giới ngoại cảm dùng năm giác quan (vì theo định nghĩa, ngoại cảm là nhận biết phi ngũ quan) và ba kỹ thuật lấy tin ở trên.

    Để tránh đọc nóng, ta cần dùng mọi cách không cho giới ngoại cảm tìm hiểu trước về thân thế hay gia cảnh bản thân. Khi đi về nhà, cần “cắt đuôi” theo dõi của thầy bói hay nhà ngoại cảm, nếu có. Khi chưa được “nói chuyện với vong” hay xem bói, cần tránh trao đổi thông tin với mọi người, để giới cò mồi không khai thác được.

    Thiển nghĩ, rất khó tránh kỹ thuật đọc ấm. Với một thầy bói cao tay, chỉ cần theo dõi vóc dáng, cách ăn mặc, lời ăn tiếng nói… cũng có thể thu được nhiều thông tin có ích, theo kiểu “trông mặt mà bắt hình dong/ con lợn có béo cỗ lòng mới ngon”.

    Khoa học gọi hiện tượng đó là hiệu ứng Barnum, khi một giáo sư tâm lý học đưa ra bản mô tả nhân cách khôn khéo đến mức, mọi sinh viên của ông đều công nhận đó chính là của mình! Đó là nhờ cách nói kiểu “bạn là người rất nguyên tắc, nhưng đôi khi đủ mềm dẻo”, “nói chung bạn thông minh, tuy nhiên thi thoảng cũng khờ khạo”.

    Nếu ngồi đối diện một cô đồng đủ nhạy cảm, chúng ta sẽ không tránh được sự đọc nguội. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, cô đồng vẫn có thể bắt được một ngôn ngữ cơ thể. Đó là kết luận của chàng sinh viên tâm lý mới ra trường Pfungst, khi do nghi ngờ mà khám phá khả năng “làm toán” của ngựa Hans (trong khi một hội đồng chuyên môn thất bại, chỉ vì “muốn tin”). Còn nếu chúng ta bất hợp tác (ngồi im, nhắm mắt, bịt tai để không phát lộ ngôn ngữ cơ thể), thì giới đồng cốt vẫn có một lối thoát vạn năng là tuyên bố “hồn thăng”, do thân chủ không thành tâm!

    Vì vậy, đơn giản nhất và tốt nhất là bạn đọc nên dùng tên và nhân thân giả để kiểm tra, như phóng viên VieTimes và phóng viên báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh từng thực hiện. Và sự thật sẽ bộc lộ rất nhanh.

    Sự trùng hợp ngẫu nhiên

    Vẫn còn một khả năng nữa là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Trên thực tế, nhiều nhận định có xác suất thành công rất cao. Dự báo sinh trai hay gái có độ tin cậy 50%. Dự báo thời tiết ngày mai giống hôm nay đạt tỉ lệ tới 70%. Cần bao nhiêu người để hai trong số đó có ngày và tháng sinh trùng nhau? Bạn đừng ngạc nhiên, khi chỉ cần 23 người là đạt tỉ lệ thành công trên 50%, chứ không phải 183 (lấy 365 ngày chia đôi) người như ta thường nghĩ. Bạn đang nghĩ tới một người bạn đã lâu không gặp, thì nhận được tin nhắn của chính người đó? Đó không phải là ngoại cảm hay tâm linh, mà đơn giản chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
     
    #1
  2. catbuicuocdoi

    catbuicuocdoi Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    21 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    306
    Đã được cảm ơn:
    24
    Đại tá, nhà nghiên cứu Đỗ Kiên Cường, công tác tại Viện Vật lý Y Sinh học - Trung tâm Khoa học kỹ thuật và công nghệ quân sự - Bộ Quốc phòng xứng đáng là một Người chiến binh cần mẫn của khoa học thực nghiệm chân chính. Bằng tấm khiên vàng của chủ nghĩa duy vật biện chứng, chiến binh Đỗ Kiên Cường đã lần lượt "càn quét" sạch những sự mù mờ, sự lừa mị do những kẻ mạo danh ngoại cảm gây ra.

    Phóng viên (PV): Ông theo dõi loạt bài về ngoại cảm trên VieTimes từ đầu?

    Ông Đỗ Kiên Cường (ĐKC): Tôi đọc VieTimes sau khi đọc bài Không được lạm dụng “thánh thần”. Và tôi rất nhất trí với quan điểm của báo.

    PV: Là người nghiên cứu chuyên sâu, xin ông cung cấp cho độc giả cái nhìn khái quát về tình hình nghiên cứu ngoại cảm trên thế giới và tại Việt Nam..

    ĐKC: Việc nghiên cứu ngoại cảm một cách khoa học được bắt đầu từ 1882 tại Anh, khi Hội nghiên cứu tâm linh (Psychical Society) đầu tiên trên thế giới được thành lập.

    PV: Xin lỗi vì ngắt lời ông. Về thuật ngữ, hình như không có sự phù hợp giữa tiếng Việt và tiếng Anh?

    ĐKC: Đúng vậy. Trong tiếng Anh có hai thuật ngữ là duy linh luận (spiritualism) và thông linh luận (spiritism). Chúng thường được đánh đồng với nhau. Duy linh luận là niềm tin tôn giáo - triết học về sự tồn tại sau cái chết. Và chúng ta có thể liên lạc với người chết qua giới đồng cốt. Về mặt khoa học, đây là quan điểm sai lầm.

    Liên quan với các hiện tượng lạ, tiếng Anh dùng thuật ngữ psychical, cũng được dịch ra tiếng Việt là tâm linh. Nó nghiên cứu ngoại cảm, viễn di tâm học (như làm cong thìa bằng ý nghĩ chẳng hạn), hiện tượng “ma” ám, “ma” quấy rối (poltergeist) và cảm xạ.

    PV: Đó là những thuật ngữ chuyên môn thuần túy, bạn đọc dễ bị rối…

    ĐKC: Vì thế không nên dùng thuật ngữ tâm linh khi bàn về các hiện tượng lạ. Theo tôi khi nói về sự tồn tại sau cái chết, nên dùng thuật ngữ duy linh. Khi nói về ngoại cảm, nên dùng thuật ngữ lạ hay dị thường. Cuối cùng, nên dùng thuật ngữ tinh thần thay cho tâm linh. Chẳng hạn, nên viết “đời sống tinh thần” thay cho “đời sống tâm linh”.

    Xin quay lại việc nghiên cứu ngoại cảm trên thế giới. Đầu tiên giới nghiên cứu tập hợp thông tin trên các phương tiện thông tin đại chúng rồi phân tích chúng. Và nghịch lý nhanh chóng xuất hiện: càng nghiên cứu cẩn thận càng thấy rằng, không thể dùng chúng như những bằng chứng khoa học.

    PV: Vì sao vậy, thưa ông?

    ĐKC: Vì thông tin trên báo chí dựa trên lời kể. Cần lưu ý rằng, nhận thức của chúng ta do sở nguyện và kỳ vọng chi phối; còn ký ức, nhất là về các sự kiện lạ thường, thường không chính xác. Khi ta nghĩ một sự kiện là dị thường, ta chỉ nhớ những gì khẳng định tính dị thường, mà quên mọi thông tin về tính không dị thường của nó. Vì thế khi đọc các bài viết về ngoại cảm trên một số tờ báo ở nước ta thời gian vừa qua, ta chỉ thấy thông tin ủng hộ, mà không thấy thông tin phản bác, vì chúng không được ghi nhớ.

    PV: Vậy có thể khắc phục nhược điểm đó như thế nào?

    ĐKC: Đưa ngoại cảm vào các phòng thí nghiệm. Nửa đầu thế kỷ 20, người ta dùng các phương pháp khá thô sơ (như đoán ý nghĩ một người đang lật các quân bài). Sau đó là các phương pháp tinh xảo hơn như dùng máy phát màu tự động để nghiên cứu tiên tri những năm 1970 (máy tự động phát ánh sáng một trong bốn màu, nhà ngoại cảm phải đoán màu trước khi ấn nút phát) hay thí nghiệm Ganzfeld để nghiên cứu thần giao cách cảm những năm 1980 (một nhà ngoại cảm lần lượt xem bốn bức tranh rồi gửi ý nghĩ cho một nhà ngoại cảm khác ở căn phòng bên cạnh; người này có nhiệm vụ tìm ra chúng trong số những bức tranh trong phòng).

    PV: Kết quả các thí nghiệm đó thế nào, thưa ông?

    ĐKC: Thất vọng. Đoán ý nghĩ người lật bài không thể xem là khoa học, vì nhà ngoại cảm có thể đọc ngôn ngữ cơ thể (hiệu ứng Hans thông minh). Còn các thí nghiệm về tiên tri hay thần giao cách cảm chỉ đạt tỉ lệ thành công khoảng 33-35%, dù giới ngoại cảm học đã rất kiên trì (trong thí nghiệm tiên tri, các nhà ngoại cảm đã bấm nút máy phát hơn một triệu lần!).

    PV: Nhưng 35% cũng đã lớn hơn tỉ lệ ngẫu nhiên 25%, cho thấy tiên tri có thật ?

    ĐKC: Ban đầu cũng có ý kiến như vậy. Nhưng khi khảo sát cụ thể hơn, người ta thấy một người thiết kế thí nghiệm lại tham gia thí nghiệm và đóng góp 2/3 số kết quả thành công. Vì thế kết quả nghiên cứu không được thừa nhận.

    PV: Sau đó thì sao ?

    ĐKC: Hai thập kỷ nay, giới ngoại cảm học không đưa ra được một phương pháp nghiên cứu mới nào. Gần đây giới khoa học ít quan tâm đến các hiện tượng dị thường nói chung, ngoại cảm nói riêng so với trước đây. Có thể họ đã thất vọng.

    PV: Vậy họ làm gì, thưa ông ?

    ĐKC: Để khuyến khích giới ngoại cảm, nhiều tổ chức và cá nhân đã treo các giải thưởng rất có giá trị cho bất cứ nhà ngoại cảm nào thành công trong một thí nghiệm được thiết kế đặc biệt để ngăn chặn sự truyền tin qua năm giác quan. Sự ngăn chặn như thế là cần thiết, vì ngoại cảm là sự cảm nhận phi ngũ quan.

    Hiện Quĩ James Randi (ảo thuật gia Mỹ, đồng sáng lập Ủy ban điều tra khoa học các tuyên bố về hiện tượng dị thường CSICOP, có công phát hiện khả năng “nhìn cong thìa” của nhà ngoại cảm lừng danh Yuri Geller chỉ là trò ảo thuật) treo giải 1 triệu đôla Mỹ.

    Các Tổ chức nghi ngờ tại Mỹ, Pháp, Úc, Canada… treo giải 200 ngàn euro/nước. Ngoài ra cũng phải kể thêm sồ tiền thưởng 50 triệu đôla của chính phủ Mỹ cho bất cứ ai giúp tìm ra trùm khủng bố Bin Laden. Không ai cấm các nhà ngoại cảm giành được khoản tiền lớn này, nếu họ thực sự có khả năng.

    PV: Đã có nhà ngoại cảm nào nhận được tiền chưa ?

    ĐKC: Khoảng vài chục nhà ngoại cảm đã tham gia nhưng đều thất bại. Giải thưởng vẫn chờ được trao.

    PV: Quay trở lại Việt Nam, ông nghĩ sao về những nghiên cứu dùng ngoại cảm tìm mộ thời gian vừa qua ?

    ĐKC: Tôi không thể ngạc nhiên hơn được nữa.

    PV: Ngạc nhiên? Như thế nào và tại sao ?

    ĐKC: Khoảng 10 năm trước, khi thấy một nghiên cứu kết luận rằng nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên đạt tỉ lệ thành công 70% khi tìm mộ, tôi rất ngạc nhiên, vì tôi vốn không tin ngoại cảm. Nhưng tôi bị thuyết phục khi biết có cả tổ chức khoa học hình sự nhà nước tham gia nghiên cứu. Tôi từng viết bài đăng báo cố gắng giải thích “khả năng” của ông Nguyễn Văn Liên. Tuy nhiên khi trực tiếp đọc báo cáo tổng kết, tôi hoàn toàn thất vọng.

    PV: Điều gì làm ông thay đổi thái độ như thế ?

    ĐKC: Có nhiều nguyên nhân. Trong đó quan trọng nhất là không ai trong nhóm tác giả có kiến thức cần thiết về ngoại cảm. Tôi khẳng định như vậy vì sau đó tôi đã gặp giám đốc một trung tâm nghiên cứu chuyên về tiềm năng con người, còn viện phó một viện nghiên cứu thì nhờ tôi tìm tài liệu. Chính vì thiếu kiến thức chuyên ngành nên họ không thiết kế được thí nghiệm có kiểm soát và bị nhà ngoại cảm “làm xiếc”.

    PV: Nhưng tỉ lệ thành công 70% cho thấy ông Nguyễn Văn Liên đã giúp được nhiều gia đình tìm được hài cốt người thân ?

    ĐKC: Con số đó không đáng tin vì nó thu được dựa trên cái gọi là thử nghiệm tại hiện trường (field test). Trong các hiện tượng lạ, thử nghiệm tại hiện trường luôn thành công, trong khi thử nghiệm có kiểm soát luôn thất bại.

    Thử nghiệm tại hiện trường là phương pháp thấy sao ghi vậy, nên không kiểm soát được các kênh cảm giác. Vì thế nhà ngoại cảm có thể nhận được nhiều chỉ dẫn cảm giác từ xung quanh. Chẳng hạn trong cảm xạ học, nhà ngoại cảm có thể tìm được nước ngầm do các chỉ dẫn hay ám hiệu địa hình (đất ẩm ướt, cây cỏ xanh tươi hơn…). Khi xóa hết các ám hiệu, khả năng giảm xuống bằng với tìm kiếm ngẫu nhiên (tức đoán mò). Ngoại cảm tìm mộ cũng vậy, khi đến nơi chôn cất liệt sĩ (thông tin này có thể thu được từ dồng đội, chính quyền địa phương…), thấy một nơi cây cỏ xanh tươi hơn, bên dưới nhiều khả năng có cốt.


    PV: Đó là về ông Nguyễn Văn Liên và bà Năm Nghĩa. Nhưng nhiều nhà ngoại cảm khác đã được nghiên cứu và được tặng thường, như được tặng gương Huyền Thông của Liên hiện khoa học công nghệ tin học ứng dụng UIA. Ông nghĩ sao về việc này ?

    ĐKC: Khi thấy bộ môn cận tâm lý của một trung tâm nghiên cứu khẳng định cô đồng Phương - Thanh Hóa có khả năng gọi vong người chết, tôi nghĩ ngay là họ thiếu kiến thức. Tuy nhiên chỉ đến khi đọc bài trả lời phỏng vấn VieTimes của ông Vũ Thế Khanh, Tổng Giám đốc UIA, tôi mới biết cụ thể sự thiếu kiến thức đó là như thế nào.

    Khi đọc bài Khi “ngoại cảm” chiếu yêu… khoa học, tôi thấy ông Vũ Thế Khanh hoàn toàn không biết ngoại cảm là gì. Hệ quả là ông không biết bố trí các thực nghiệm đúng cách. Vì thế mọi nghiên cứu và kết luận với sự tham gia của ông Vũ Thế Khanh và UIA đều mắc sai lầm nghiêm trọng trong quan niệm và trong phương pháp. Cần bác bỏ chúng.

    Xin nhấn mạnh rằng, những nghiên cứu đó rất nguy hại đối với xã hội vì góp phần phổ biến sự mê tín và các quan niệm phản khoa học. Một người bạn kể với tôi rằng, khi được hỏi tại sao lại tin “ngoại cảm tìm mộ”, người anh trai trả lời là mấy viện nghiên cứu đã khẳng định thì phải tin chứ.

    PV: Mấy viện nghiên cứu với rất nhiều nhà khoa học danh tiếng… Vậy điều gì quyết định sự đúng sai ?

    ĐKC: Cái quyết định sự đúng sai là bằng chứng khách quan. Nhà thiên văn Carl Sagan, cha đẻ Chương trình tìm kiến nền văn minh ngoài trái đất SETI (bằng cách theo dõi sóng điện từ liên hành tinh) từng đặt ra tiêu chuẩn: Tuyên bố dị thường đòi hỏi chứng cớ dị thường. Ngoại cảm tìm mộ hay lúa nhân điện (trồng lúa không dùng phân bón và thuốc trừ sâu, chỉ cần nhà nhân điện mỗi tuần đến nhìn ruộng vài lần mà lúa tốt bời bời!) là những tuyên bố dị thường. Tuy nhiên bằng chứng về chúng thì rất sơ sài và kém thuyết phục. Vậy theo tiêu chuẩn Sagan thì ngoại cảm tìm mộ hoàn toàn không đáng tin.

    Cần nhấn mạnh thêm rằng, kiến thức là quan trọng, nhưng quan điểm khoa học quan trọng hơn . Khi nghiên cứu ngựa Hans, một hội đồng chuyên môn gồm nhiều nhà khoa học tên tuổi thất bại, chỉ vì họ “muốn tin”. Trong khi đó chàng sinh viên Pfungst mới ra trường (học trò của vị giáo sư tham gia hội đồng) thành công vì quan niệm đúng (ngựa thì không biết làm toán!). Tương tự, phóng viên VieTimes hay phóng viên báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh, tuy kiến thức có thể không bằng các nhà khoa học UIA, nhưng khám phá được sự thật vì có quan niệm đúng đắn (không có linh hồn).

    PV: Vậy tại sao các nhà khoa học đó muốn tin và tại sao các nhà ngoại cảm tiếp tục thuyết phục chúng ta rằng, khả năng của họ không phải là sự lừa gạt ?

    ĐKC: Với một số nhà khoa học không màng danh lợi, họ muốn tin vì bản chất của con người là như vậy (con người tiến hóa để tin các hiện tượng lạ có thật). Với số còn lại thì là chuyện danh lợi. Tôi được biết, mấy năm trước “gạo nhân điện” được bán 10.000 đ/kg, gấp đôi mức thông thường, mà bao nhiêu cũng hết! Ngoại cảm tìm mộ cũng vậy.

    PV: Ông đã đọc bài Gửi các nhà “ngoại cảm” giả danh! chưa? Xin ông cho biết ý kiến về những yêu cầu mà cũng là thách thức của bạn đọc đối với các nhà ngoại cảm.

    ĐKC: Tôi đã đọc và thấy bạn đọc rất sáng suốt. Những thách thức đó thì tự cổ chí kim, từ đông sang tây, không một nhà ngoại cảm giả danh và không giả danh nào làm được. Tôi xin khẳng định như vậy với tư cách một người đã gần 30 năm nghiên cứu vật lý y sinh học và các hiện tượng dị thường, trong đó có ngoại cảm.

    Xin lưu ý một vấn đề. “Ngoại cảm giả danh” thì không nói làm gì, vì đó là sự giả danh. Tuy nhiên ngay cả ngoại cảm không giả danh cũng bất lực trước các thách thức mà bạn đọc đã nêu. Trong các bài viết của mình, tôi viết về ngoại cảm không giả danh. Và như đã trình bày, ngoại cảm là không đáng tin, vì không vượt qua được các thử nghiệm có kiểm soát.

    PV: Hãy giả định một tình huống là tuy được cung cấp đầy đủ thông tin mà nhiều người vẫn tin ngoại cảm. Khi đó ông nói gì ?

    ĐKC: Tôi không nói gì cả. Và tôi dẫn Blackmore. Từng xuất hồn và sau hơn 30 năm nghiên cứu thoát xác cùng nhiều hiện tượng lạ khác, nữ tâm lý gia Susan Blackmore đưa ra định luật Blackmore thứ nhất: “Khát vọng muốn tin các hiện tượng dị thường của con người lớn hơn mọi chứng cớ phản bác”. Đó là bản chất con người. Tuy nhiên tôi phản đối mọi sự tuyên truyền hay trục lợi từ ngoại cảm và các hiện tượng lạ khác.

    PV: Cuối cùng ông muốn gửi lời nhắn gì tới giới ngoại cảm nước nhà, kể cả giả danh và không giả danh ?

    ĐKC: Tôi muốn nhắn rằng, nếu có khả năng thực sự, xin đừng kiếm những khoản tiền còm từ người dân nghèo và thiếu hiểu biết trong nước nữa. Hãy tìm kiếm vinh quang và tiền bạc từ chính phủ Mỹ, Quĩ James Randi, cũng như từ nhiều tổ chức và cá nhân khác trên toàn thế giới.

    PV: Thật là một đề nghị trị giá hơn 50 triệu đô la Mỹ! Tôi nghĩ là không một nhà ngoại cảm có khả năng thực sự nào cầm lòng được. Xin cảm ơn ông.
     
    #2
  3. catbuicuocdoi

    catbuicuocdoi Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    21 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    306
    Đã được cảm ơn:
    24
    "Chính cô đồng Phương tại Thanh Hóa đã bị một phóng viên báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh bóc mẽ khi mắc bẫy nói chuyện với “vong” không có thật. Nếu tổ chức tốt các thí nghiệm có kiểm soát, có lẽ không một nhà ngoại cảm nào dám chấp nhận thách thức." Nhà nghiên cứu Đỗ Kiên Cường, công tác tại Viện Vật lý Y Sinh học - Trung tâm Khoa học kỹ thuật và Công nghệ quân sự - Bộ Quốc phòng khẳng định như vậy....


    Thí nghiệm thần giao cách cảm
    Ngoại cảm tìm mộ là gì? Nó có thật hay không? Tại sao nó có sức hấp dẫn ghê gớm như vậy? Đó chỉ là một vài câu hỏi mà bài viết ngắn dưới đây sẽ cố gắng bước đầu giải đáp.

    Ngoại cảm là gì?

    Theo định nghĩa, ngoại cảm (extrasensory perception) là khả năng nhận biết mà không dùng năm giác quan thông thường. Nó được chia thành bốn nhóm: 1) Thần giao cách cảm hay đọc ý nghĩ, là cách thức truyền tin từ não người này tới não người khác; 2) Thấu thị hay thấu thính, là cách nhận thông tin trực tiếp từ môi trường hơn là từ tâm trí người quan sát, như “nhìn xuyên tường” hay nghe được âm thanh mơ hồ từ rất xa; 3) Tiên tri, là khả năng nhận biết các sự kiện chưa xẩy ra; và 4) Hậu tri, là khả năng giải đoán các sự biến quá khứ.

    Ai tin ngoại cảm?

    Theo Bách khoa thư các hiện tượng dị thường, xuất bản 1996 tại Mỹ, khoảng 80% dân số Bắc Mỹ tin ngoại cảm, trong đó nhiều người tuyên bố có khả năng siêu nhiên đó. Phỏng vấn giới giảng viên đại học Mỹ năm 1978 cho thấy, 65% tin ngoại cảm có thật hay có thể có thật. Riêng với các ngành xã hội, nhân văn, nghệ thuật và giáo dục, tỉ lệ tin tưởng đạt tới 75%. Nhưng đó chỉ là những con số "cá nhân" hoàn toàn chưa có kiểm chứng khoa học nào hết.

    Ngược với niềm tin đại chúng là sự nghi ngờ của giới khoa học chính thống. Chỉ 5% số nhà tâm lý - là những người có thẩm quyền khoa học nhất vì nắm được cách thức vận hành của tâm trí và vô thức, thành tố quan trọng nhất liên quan với các hiện tượng dị thường – tin ngoại cảm có thật, 29% cho rằng có thể có thật, trong khi 66% bác bỏ.

    Vì sao chúng ta tin?

    Có thể nêu ra một số lí do: 1) Ngoại cảm có thể có thật, nhưng ta chưa biết cách thực hiện trong phòng thí nghiệm; 2) Nhiều hiện tượng tự nhiên chưa có lời giải khoa học, nên mọi người có thể xem ngoại cảm ở trong tình trạng tương tự; 3) Phần lớn mọi người có xu hướng tin vào sự cảm nhận bản thân hơn các bằng chứng khoa học. Theo nữ tâm lý gia Blackmore, “những ai tin là mình thông minh, có giáo dục và có khiếu quan sát thường cho rằng, cái mà minh chưa hiểu nhất định phải là cái siêu nhiên”; 4) Niềm tin vào sức mạnh siêu nhiên là nhu cầu có thật của con người. Cần nhấn mạnh, đây là lí do căn bản nhất.

    Xin lưu ý rằng, loài người đã trải hàng triệu năm tiến hóa trước khi phát minh ra khoa học. Người nguyên thuỷ xưa nhìn đâu cũng thấy thành thần và ma quỉ; và cái nhìn đó đã lặn sâu vào vô thức để thành bản chất con người. Theo nhà thiên văn Barrow, tưởng tượng ra sư tử ở nơi không có và chịu khó đi vòng thật xa để tránh tuy vất vả hơn nhưng còn an toàn hơn khi không nhìn thấy mà nó có thật. Đó chính là cội nguồn của hành vi mê tín. Nói cách khác, niềm tin vào các hiện tượng siêu nhân có ý nghĩa sinh tồn. Đó là lí do nhiều người kiên quyết tin ngoại cảm và tâm linh có thật. Năm 1988, để đối trọng với các chương trình truyền hình với số người xem đông đảo về caùc hiện tượng dị thường, một số nhà khoa học Mĩ lập một kênh chuyên dùng để giải thích ngoại cảm và tâm linh bằng khoa học. Chỉ sau ba buổi phát sóng, họ phải đóng kênh vì không có người xem!

    Lý do nghi ngờ ngoại cảm

    1. Sự tiến bộ không ngừng là tiêu chí của khoa học, nhưng ngành cận tâm lý (nghiên cứu các hiện tượng ngoại cảm và tâm linh) thì không đạt được một tiến bộ nào, kể từ khi Hội nghiên cứu tâm linh đầu tiên trên thế giới được thành lập tại Anh năm 1882.

    2. Ngoại cảm được định nghĩa khác thường, không theo nghĩa nó là cái gì, mà theo nghĩa không là cái gì, vì thế rất khó giới hạn phạm vi để nghiên cứu.

    3. Bằng chứng của ngoại cảm thường bị cách ly khỏi môn thống kê học, khi chúng chỉ dựa trên lời kể của những người không chuyên. Theo Uỷ ban điều tra khoa học các tuyên bố về hiện tượng dị thường CSICOP, được thành lập tại Mĩ năm 1976 nhằm chống lại sự tin tưởng mù quáng, chưa có hiện tượng ngoại cảm nào được thực hiện thành công trong một thí nghiệm được thiết kế đặc biệt để ngăn chặn sự truyền tin qua các giác quan thông thường.

    4. Nghiên cứu về ngoại cảm và tâm linh thường mắc lỗi giản lược trong phương pháp luận và cách thức tiến hành. Nghiên cứu tại Việt Nam cũng vậy, khi hầu hết dựa trên lời kể hay quan sát của người không chuyên. Vì muốn tin (lí do thứ tư ở trên), mà “tin là thấy” (một qui luật tâm lý), nên họ chỉ thấy những gì khẳng định, mà vô tình hay hữu ý không thấy những gì phủ định ngoại cảm.

    5. Ngoại cảm và tâm linh không liên quan với bất cứ một lí thuyết khoa học đã được khẳng định nào. Với trình độ khoa học ngày nay thì đoù là một khiếm khuyết lớn.

    6. Tính lặp lại là điều bắt buộc của các khoa học thực nghiệm. Ngoại cảm không thoả mãn tiêu chí cốt tử này.

    7. Nguỵ tạo và lừa gạt gắn liền với ngoại cảm trong suốt tiến trình lịch sử. Chúng ta vô tình hay hữu ý nguỵ tạo vì chúng ta muốn tin. Thậm chí một số người còn lừa gạt vì mưu lợi riêng, mà cô đồng Phương tại Thanh Hoá là trường hợp điển hình.

    8. Nhiều hiện tượng ngoại cảm và tâm linh có thể giải thích theo cách thông thường, mà hiện tượng ma nhập hay nhập hồn là điển hình nhất (tâm lý học giải thích bằng hiện tượng đa nhân cách hay nhân cách phân ly, khi phát hiện có người có đến hơn 20 nhân cách, với tên tuổi, giới tính, nghề nghiệp, phong thái, phương ngữ khác nhau, trong đó có cả “tính cách” của một con chó!).

    Geller không có gì bí ẩn

    Ngoại cảm tìm mộ có thật hay không?

    Từ định nghĩa nói trên, có thể thấy đặt tên “ngoại cảm tìm mộ” là không đúng, vì trong đa số trường hợp, đều thấy hiện tượng cái gọi là gọi hồn. Trong lĩnh vực dị thường, đó là hiện tượng "liên lạc" với người chết. Vì thế những người "kiểu như" cái cô Bích Hằng không phải là nhà ngoại cảm. Chính xác hơn, đó là cô đồng, là người được cho là có "khả năng" nói chuyện với người chết. Rõ ràng luật pháp Việt Nam cấm hành nghề đồng cốt, bói toán. Và như vậy, muốn biết ngoại cảm tìm mộ có thật hay không, cần trả lời hai câu hỏi căn bản: 1) Có linh hồn bất tử hay không?; và 2) Bằng chứng về việc tìm mộ có đáng tin cậy hay không?

    Vấn đề linh hồn:

    Thực ra linh hồn bất tử là ước nguyện rất tự nhiên của con người, vì đó là cách thức duy nhất để chúng ta có thể chống chọi với thời gian và xoá tan nỗi sợ hãi trước cái chết. Vì thế bài viết này không bàn tới niềm tin mang tính tôn giáo hay triết học về sự tồn tại sau cái chết, mà chỉ khảo sát nó dưới quan điểm khoa học mà thôi.

    Khi hiểu biết còn hạn chế, ở mọi nền văn hóa, đều xuất hiện quan điểm về linh hồn, về sinh khí hay một loại “vật chất” đặc biệt đặc trưng cho sự sống. Sinh lực luận hay thuyết sức sống phương Tây từng xem sự sống do một loại “sinh lực” đặc biệt qui định. Tuy nhiên đến 1812, khi Wohler tổng hợp được một chất hữu cơ là urê, thì sinh lực luận não bị bác bỏ. Và sau 1953, khi Miller thu được các axit amin khi cho tia lửa điện phóng qua ống nghiệm mô phỏng khí quyển Trái đất xưa, khoa học đã thu được bằng chứng không thể bác bỏ về bản chất tự nhiên của sự sống. Theo đó sự sống chỉ là hình thái tổ chức mới của vật chất mà thôi. Theo quan điểm đó thì không có linh hồn. Khi ta chết, tư duy, nhận thức, tình cảm… cũng chấm dứt, vì đó là chức năng của bộ não. Hãy so sánh với hình ảnh hay âm thanh trong chiếc ti vi. Khi ngắt điện, chùng mất ngay lập tức.

    Cần lưu ý, cặp phạm trù cấu trúc - chức năng có vai trò cốt tử trong sinh học, theo đó một chức năng chỉ có thể thực hiện tại một cấu trúc tương ứng. Chỉ tim mới bơm máu, chỉ bộ não mới biết tư duy. Quan niệm về linh hồn (một kiểu tồn tại ngoài cơ thể, có tình cảm, tư duy và ý chí tự do) là trái ngược với cặp phạm trù nói trên, nên cần được xem là phản khoa học.

    Bằng chứng của ngoại cảm tìm mộ:

    Xin nhấn mạnh, nói chung bằng chứng của ngoại cảm tìm mộ đều không đáng tin, vì chỉ dựa trên lời kể của người trong cuộc thiếu khiến thức về ngoại cảm và tâm linh. Một vài nghiên cứu được tổ chức trên thực địa cũng mắc lỗi nghiêm trọng về phương pháp, khi không thiết kế loại bỏ các kênh cảm giác (vì đây là ngoại cảm, tức phi cảm giác). Người viết bài này đã trực tiếp khảo sát cô Năm Nghĩa tìm mộ tại Thủ Dầu Một năm 2001 và nhận thấy, thực tế hoàn toàn khác lời kể của mọi người.

    Có ý kiến thắc mắc rằng, ngoại trừ các trường hợp lừa gạt, tại sao cô đồng có thể nói được những thông tin rất bí mật về người chết? Bí mật này đã được khám phá năm 1977 trên tạp chí Người yêu cầu nghi ngờ của CSICOP, khi Hyman phát hiện kỹ thuật “đọc nguội” (cold reading), là kỹ thuật lấy tin từ chính thân chủ của giới bói toán hay đồng cốt. Nói cách khác, nếu thân chủ ngồi im, nhắm mắt, bịt tai… nhằm cắt mọi kênh thông tin cảm giác, thì thày bói phải chịu bó tay! Tuy nhiên vì chúng ta muốn tin, nên chúng ta vô tình hay cố ý cung cấp mọi thông tin cần thiết cho cô đồng...

    Vậy có thể kiểm tra tính xác thực của ngoại cảm tìm mộ hay không? Rất dễ dàng: hoặc thử nghiệm ADN, hoặc tổ chức thực nghiệm với các trường hợp thật giả lẫn lộn. Chính cô đồng Phương tại Thanh Hóa đã bị một phóng viên báo Công an Thành phố Hồ Chí Minh bóc mẽ khi mắc bẫy nói chuyện với “vong” không có thật. Nếu tổ chức tốt các thí nghiệm có kiểm soát, có lẽ không một nhà ngoại cảm nào dám chấp nhận thách thức.
     
    #3

Chia sẻ trang này