Âm nhạc trị liệu

Thảo luận trong 'Trò chuyện vui, Spam, Xả stress' bắt đầu bởi gioidinhhue, 1 Tháng tư 2014.

  1. gioidinhhue

    gioidinhhue Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    7 Tháng sáu 2013
    Bài viết:
    34
    Đã được cảm ơn:
    34
    Liệu pháp âm nhạc là gì?

    — Âm nhạc trị liệu là việc sử dụng âm nhạc (nhịp điệu, giai điệu, hòa âm, tiết tấu...) trong mối quan hệ trị liệu để duy trì, phục hồi hoặc cải thiện cảm xúc, nhận thức, cơ thể và sức khỏe tinh thần.

    — Âm nhạc trị liệu có 2 hình thức:

    - LPAN tích cực chủ động (hát, di chuyển theo điệu nhạc, viết bài hát và chơi các nhạc cụ);

    - LPAN tiếp thụ (nghe, cảm nhận và tưởng tượng). Trong LPAN tiếp thụ, mô hình nổi tiếng nhất thế giới là phương pháp của Helen L. Bonny: Âm nhạc và tưởng tượng có hướng dẫn (Guided Imagery and Music - GIM).

    Âm nhạc và tưởng tượng có hướng dẫn GIM

    — GIM sử dụng kiệt tác của các nhà soạn nhạc nổi tiếng trên thế giới như Beethoven, Mozart, Rachmaninov...

    — Tính độc đáo của GIM là sự đồng bộ hóa giữa những trải nghiệm tưởng tượng và âm nhạc. Trong quá trình này âm nhạc như tấm gương phản chiếu những mâu thuẫn trong tư tưởng ở cả vô thức lẫn ý thức.

    — GIM khuyến khích đưa những mâu thuẫn chưa được giải quyết lên bình diện ý thức và giúp người bệnh tìm ra những cách thức mới để giải quyết vấn đề.

    — Thời gian một buổi trị liệu: 45 - 60 phút

    + Nghe âm nhạc: 30 - 40 phút.

    + Thời gian hướng dẫn AN và trao đổi: 15 - 25 phút.

    Các bước thực hiện GIM

    — Bước 1: Thư giãn.

    BN được yêu cầu nằm hoặc ngồi xuống ghế/giường một cách thoải mái và nhắm mắt lại; hướng dẫn BN điều hòa nhịp thở. Khi nhạc được bật lên nó sẽ khơi gợi những hình ảnh, cảm giác cơ thể, và cảm xúc. BN được yêu cầu nói với NTL về những điều này và miêu tả những trải nghiệm do nhạc gợi lên.

    — Bước 2: Đồng hành.

    NTL và âm nhạc cùng song hành trong quá trình trị liệu. Khi âm nhạc nổi lên, NTL yên lặng, khi âm nhạc có những khoảng lặng NTL đặt câu hỏi giúp BN tập trung vào hình ảnh do âm nhạc gợi lên:

    - Bạn thấy mình đang ở đâu?

    - Bạn thấy mình đang thu hút vào điều gì?

    - Bạn đang cảm thấy điều gì?

    Những câu nói giúp BN đi sâu vào những trải nghiệm bên trong:

    - Hãy để cho tiếng nhạc cùng đi với bạn.

    - Tiếng nhạc có mang lại điều gì cho bạn không?

    - Hãy để tiếng nhạc dẫn dắt bạn.

    - Tiếng nhạc đang nói với bạn điều gì?

    — Bước 3: Kết thúc

    Sau khoảng 25-30 phút chương trình âm nhạc gần đi đến đoạn kết, NTL hướng dẫn BN từ từ mở mắt ra và trở lại thế giới thực tại.

    - Trao đổi với BN về những trải nghiệm và mối liên kết của chúng với vấn đề thực tại.

    - Hội thoại giữa nhà trị liệu và BN 10 - 20 phút.

    - Hướng dẫn BN giải thích trải nghiệm âm nhạc. Nhắm vào sự thấu hiểu mới về vấn đề.

    GIM mang lại điều gì?

    GIM được sử dụng thành công trên cả người lớn và trẻ em. GIM được coi là trị liệu giải quyết vấn đề và nó đặc biệt có hiệu quả với:

    - Các rối loạn lo âu;

    - Các rối loạn trầm cảm;

    - Các vấn đề liên quan đến mối quan hệ và li dị;

    - Những thay đổi trong công việc và các giai đoạn chuyển đổi trong cuộc sống;

    - Các rối loạn liên quan stress;

    - Sang chấn và lạm dụng tình dục.

    CN. ĐẶNG THANH TÙNG
     
    #1
    hai nho and NgocLong Thanks.
  2. gioidinhhue

    gioidinhhue Thành Viên mới

    Tham gia ngày:
    7 Tháng sáu 2013
    Bài viết:
    34
    Đã được cảm ơn:
    34
    Liệu pháp điện ảnh là gì?

    Liệu pháp điện ảnh (LPĐA) là một kỹ thuật trị liệu sáng tạo trong đó nhà trị liệu (NTL) dùng các bộ phim như một công cụ để trị liệu.

    Theo Gary Solomon, LPĐA là việc dùng các bộ phim tạo lên các tác động tích cực đối với bệnh nhân ngoại trừ các rối loạn loạn thần.

    Những người có thể thực hiện LPĐA bao gồm: bác sỹ tâm thần, cán bộ tâm lý, cán sự xã hội, y tá tâm thần, các nhà trị liệu nghệ thuật, các nhà giáo dục học.

    Chủ đề có thể đề cập đến các tình huống giải quyết vấn đề, rối loạn stress sau sang chấn, trầm cảm, các mối quan hệ, động cơ hay các nhu cầu của người bệnh. Sau mỗi 6 tuần bệnh nhân lại được đánh giá lại tình trạng bệnh lý.

    LPĐA có thể được dùng trong trị liệu cá nhân, trị liệu gia đình hay trị liệu nhóm.

    TS. Gary Solomon - cha đẻ của LPĐA cho rằng phim ảnh là hình mẫu của nghệ thuật bắt chước. Để bắt đầu trị liệu, việc đầu tiên chúng ta cần phải làm là phải tìm xem bộ phim nào phản ánh được những vấn đề bệnh nhân đang gặp phải.

    TS. Birgit Woltz - nhà trị liệu tâm lý cho rằng nhiều người cảm thấy được giải tỏa qua việc xem phim hơn là trị liệu tâm lý. Phim ảnh có thể giải phóng ra những cảm xúc lành mạnh. Woltz đưa ra cơ sở sinh lý thần kinh về khóc và cười. Cười làm tăng hoạt động của hệ miễn dịch (các tế bào T, globulin miễn dịch A và G) và làm giảm các hooc-mon gây stress (thu hẹp các mạch máu và ức chế hoạt động hooc-mon epinephrine và dopamine). Khóc làm giải phóng các chất dẫn truyền thần kinh gây an dịu nỗi đau (Leucine-enkephaline là một trong những opiate tự nhiên của não bộ làm giảm đau, prolactin được giải phóng từ tuyến yên để đáp ứng với stress).

    TS. Fuat Ulus - bác sỹ tâm thần đã xây dựng chương trình trị liệu điện ảnh theo nhóm. Chương trình 3 E:

    · Entertainment - giải trí;

    · Education - giáo dục;

    · Empowerment - giao quyền.

    Đầu tiên bệnh nhân xem phim, sau đó họ trao đổi với nhau về bộ phim, các nhân vật trong phim, rồi về những trải nghiệm của cá nhân tương tự như của nhân vật trong phim. Việc giao quyền được thực hiện qua các quá trình phóng chiếu (projection), đồng nhất hóa (identification) và nhập tâm (introjection). Trong quá trình phóng chiếu những suy nghĩ, cảm xúc và niềm tin của chúng ta hướng tới các sự kiện và nhân vật trong phim; tiếp đó đến quá trình đồng nhất hóa, chúng ta tiếp nhận hay chối bỏ, thích hay không thích một nhân vật nào đó trong phim; rồi đến quá trình cuối cùng là nhập tâm, chúng ta đem những trải nghiệm trong phim vào thế giới của chúng ta.

    Theo Ulus, bệnh nhân dễ dàng nói về các nhân vật trong phim hơn là đối mặt trực tiếp với vấn đề của mình.

    Hiệu quả tác động của liệu pháp điện ảnh

    Phim ảnh đóng vai trò quan trọng trong việc hiểu được các suy nghĩ, niềm tin kém thích nghi và cấu trúc lại nhận thức.

    Bệnh nhân khi xem xong phim có thể sẽ biết phải làm gì với vấn đề của mình. Những cảm xúc do bộ phim mang lại có thể làm động cơ thúc đẩy họ.

    Các nhân vật trong phim thường cư xử theo cách khuyến khích đương đầu với thách thức.

    Phim ảnh có thể tác động tốt đến 7 loại hình trí thông minh là lôgic (tình tiết), ngôn ngữ (lời thoại), trực quan-không gian (hình ảnh, màu sắc, biểu tượng), âm thanh (tiếng động và âm nhạc), liên cá nhân (cốt truyện), cảm giác vận động (chuyển động), nội tâm (hướng dẫn nội tâm).

    Các bước thực hiện một buổi trị liệu bằng liệu pháp điện ảnh

    LPĐA nhóm bao gồm 8-12 bệnh nhân, mỗi tuần 1 buổi, mỗi buổi 90 phút.

    Bước 1: Hướng dẫn BN ngồi một cách thoải mái, chú ý đến cơ thể và hơi thở, thả lỏng các cơ.

    Bước 2: Hướng dẫn BN điều hòa hơi thở nhịp nhàng, thả lỏng tâm trí, không để vướng bận điều gì trong đầu.

    Bước 3: Hướng dẫn BN xem phim một cách thư giãn, chú ý đến bản thân và cốt truyện phim.

    Bước 4: Sau khi BN xem phim xong đặt các câu hỏi:

    • Bạn có thấy nhịp thở của mình thay đổi trong lúc xem phim không?
    • Bộ phim có khiến bạn liên tưởng đến điều gì không?
    • Trong bộ phim bạn thích điều gì và ghét điều gì?
    • Có nhân vật hay tình tiết nào hấp dẫn hay không hấp dẫn không?
    • Bạn có thấy mình giống với nhân vật nào không?

    CN. Đặng Thanh Tùng
     
    #2

Chia sẻ trang này